Tản mạn trong tuần

(Nguyễn Hải Đăng)

Một bác sỹ Tường có hành động phi tang xác bệnh nhân một cách táng tận như vậy là không thể chấp nhận đươc đối với một người được gọi là bác sỹ. Lương y như từ mẫu, người bác sỹ đúng nghĩa phải đau trước nỗi đau của bệnh nhân, một bản án bao nhiêu năm chắc chắn cũng chẳng xóa được bản án lương tâm mà vị này đã gây ra, và điều quan trọng hơn đã gây ra ảnh hưởng vô cùng xấu cho xã hội. Một cựu lãnh đạo đến 8 năm vẫn chưa thực hiện cái điều mà đáng ra ông phải làm. Người ta bàn luận khá nhiều rằng căn biệt thự đó rất giá trị, đời nào, dại gì mà buông? Điều tréo nghoe là ông Nghiên lại vẫn có biệt thự khác để ở còn căn biệt thự công con trai ông ở? Một điều khá bình thường rằng khi hết công vụ rồi anh sẽ trả nhà công vụ thôi. Người bình thường phải tự lo nhà ở chẳng lẽ lãnh đạo mà lại không lo được nhà cho mình ư, mà hiển nhiên ở đây ông có biệt thư khác ở rồi cơ mà. Câu chuyện ở đây vẫn là tính tự giác và công cụ điều tiết. Ông Nghiên trả lời báo chí khá khôi hài rằng có ai gọi cho ông đâu. A ha, có ai khảo đâu mà ông xưng. Có nghĩa là chẳng ai đòi cưỡng chế ông cả nên ông chẳng việc gì phải ra đi… một lý luận… rất chi là… xin “bái phục” ông.

Bàn thêm chuyện bác Truyền

Nguyễn Hải Đăng)
Cảm nhận ngắn

Bác Truyền nhà ta thực sự rất giầu, ngay căn biệt thự của bác ở TPHCM cũng rất to, đẹp, là niềm ước mơ của nhiều người. Sự vụ của bác Truyền cay đắng ở chỗ như có người bình rằng bác ở vị trí là một bao công, tức là bác phải là người sống liêm khiết như nhân vật Bao Công trong phim Trung Quốc thì bác mới đi thanh tra, chống tham nhũng người khác, câu chuyện hài hước là ở chỗ đó, điều mỉa mai nữa là người ta chích ra những câu nói nổi tiếng của bác tỷ như: “Báo chí trùng chứ bác không trùng” làm cho người ta liên tưởng tới bác là điển hình cho câu chuyện cán bộ nói một đằng làm một nẻo… rè… rè… Ôi nực cười thay!

Phục “tài” bác Truyền ghê!

(Cảm nhận ngắn)
Hôm nay đồng loạt các báo đăng tin cựu cốp Truyền bị thu hồi nhà đất, có báo còn đăng ảnh sáu ngôi nhà trong đó có 1 căn là biệt thự khủng, chẹc chẹc, phục “tài” bác Truyền ghê: 3 căn Bến Tre, 2 căn Tp.HCM, 1 căn Hà Nội, cán bộ như bác quả “đỉnh”… chẳng bù cho cháu làm hơn hai chục năm chẳng mua nổi căn nhà…

Ủa sao thế nhỉ?

(Nguyễn Hải Đăng)

Luận bàn sự đời

Mấy hôm nay trên các diễn đàn xôn xao chuyện hai nhà sáng chế Việt Nam cực khủng làm tôi lại ngứa ngáy bàn tay không thể không tiếp tục bàn được. Một sự kiện hy hữu ông Trần Quốc Hải nhà sáng chế xuất phát từ nông dân, thế mới vui, đã được Cam Pu Chia phong hàm đại tướng quân vì có công chế xe bọc thép cho quân đội nước họ. Ông Trần Quốc Hải cũng chính là người chế tạo máy bay trực thăng nhưng không được nhà chức trách cấp phép. Ông còn nói bô bô rằng ở Việt Nam người ta khuyên tôi là: anh đừng sáng chế nữa?, ô hay, thế mới có ngược đời không chứ, khuyến khích không xong lại khuyên như thế.
Người thứ hai cũng có sáng chế khủng là ông Phan Bội Trân chế tàu ngầm du lịch, đã thử nghiệm thành công và được một đối tác Malaysia đã mua 5 chiếc.
Con đường thành công của 2 ông là một hành trình dài vất vả, nghị lực, thôi tôi cũng không bàn ở đây, chỉ bàn rằng cả 2 ông đều lên tiếng về sự thờ ơ của các cơ quan quản lý nhà nước, để đến mức chất xám bị nước ngoài trọng dụng mất. Nói đúng ra là sự sơ cứng, máy móc, kém cỏi của các cơ quan có liên quan. Ở Maylaysia nếu có dự án công nghệ cao phục vụ đất nước khả thi chính phủ sẽ có gói hỗ trợ tiền rất lớn, cho nên đối tác phía Maylaysia mua tàu ngầm của ông Phan Bội Trân về để tiếp tục phát triển, khoản họ bỏ ra mua chưa thấm vào đâu so với khoản họ được chính phủ tài trợ. Thế còn Việt Nam? Liên hệ với bài viết trước của tôi rằng: chúng ta phải có chính sách nào đó đặc biệt để hỗ trợ cho những sáng chế. Rõ ràng ở đây các cơ quan nhà nước của ta không theo kịp với diễn biến cuộc sống, không tin những người bình thường có thể sáng chế thành công. Số tiền tằng tằng rót cho các nhà khoa học đi đâu? Sáng chế đâu?
Từ 2 sáng chế khủng của 2 ông dấy lên những luồng ý kiến phê phán gay gắt. Dù nói gì đi nữa để chất xám lãng phí, bán cho nước ngoài, trong khi quốc gia phải tốn bao nhiêu ngoại tệ để nhập, mua vũ khí, là một bi hài, mà chính 2 ông nói rất rõ, chúng tôi mang chất xám phục vụ nước ngoài là chuyện bất đắc dĩ, cả hai ông đều muốn mình phục vụ đất nước cơ mà. Bắc thang lên hỏi ông trời?

(Trương Định  buồn 14-11-2014)

Từ sáng tạo, sáng chế đến thương hiệu

Nguyễn Hải Đăng

Luận bàn sự đời

Hôm trước tôi vô tình đọc được 1 bài viết cũ của chí sĩ tiếng tăm một thời: Phan Chu Trinh. Bài viết này chỉ ra 10 điểm yếu kém, khuyết tật của người Việt so với các nước xung quanh và trên thế giới. Nói chung tôi khá ngạc nhiên vì ông phê phán mạnh, sâu cay, thẳng thắn đến vậy. Trong đó có 1 điểm phê rằng khả năng, tinh thần sáng tạo, sáng chế của người Việt là hạn chế, kém, nhất là so với 1 số nước Đông Á. Đó là điều đáng suy ngẫm. Tuy thế, nếu quan sát kỹ, không phải là chúng ta không có khả năng sáng tạo, sáng chế. Trước đây đài truyền hình VTV3 có hẳn một chương trình sáng tạo, giới thiệu những phát kiến, điều oái oăm ở chỗ toàn là nông dân sáng chế ra máy tách ngô, tách mía vv… Hoặc lâu lắm tôi có nhớ nông dân còn chế cả máy bay và xin phép được bay thử. Có điều sau này hình như những sáng chế máy móc đó lặn mất hoặc không phát triển được, hay nói cách khác chỉ quẩn quanh trong gia đình chứ không thể chuyển thành thương hiệu hoặc công ty lớn được. Đó là điều đáng tiếc. Thậm chí gần đây chương trình Robocon (sáng tạo Robot) học sinh Việt Nam còn vô địch châu Á, vượt qua cả cường quốc sáng chế Nhật Bản. Nhưng lại e rằng, đi đường dài, những cậu học sinh này có tiếp tục theo đuổi con đường sáng chế không hay lại mai một hoặc rẽ sang con đường khác?
Tuy rằng số đông người yêu thích công tác sáng tạo có thể là chưa nhiều, nhưng, từ những ví dụ trên cho thấy rằng người Việt vẫn tiềm ẩn khả năng sáng tạo, sáng chế. Vấn đề là kích hoạt, tạo ra ngọn lửa đam mê lâu dài. Và biến những sáng tạo, sáng chế đó thành những thương hiệu phát triển. Ví dụ như một cái máy bóc vỏ có chất lượng, có thể bán được cho nhiều nông dân, thậm chí xuất khẩu. Nói như vậy rõ ràng phải có sự học hỏi vươn lên của chính người nông dân sáng chế đó như: học thêm về quản trị marketing, kinh doanh vv… Đương nhiên không thể không nói đến chính sách của nhà nước: bà đỡ cho những sáng tạo. Tôi nghĩ rằng cần phải có những chính sách khá đặc biệt. Bài học của một vài nước thành công trên thế giới hoàn toàn có thể áp dụng được. Như giảm thuế, hỗ trợ giá bán, thậm chí cấp đất hàng chục năm không thu thuế, kêu gọi lòng ái quốc (thậm chí giáo dục lòng ái quốc như một quốc đạo, điều này người Hàn theo tìm hiểu của tôi họ làm thành công) vv…
Từ những sáng tạo, sáng chế tạo ra thương hiệu là cả một hành trình dài. Đối với một nước đi sau, khi rất nhiều những sản phẩm trên thế giới họ làm rất tốt, tinh xảo rồi, chúng ta lại đang trong quá trình hội nhập sâu, tôi cho rằng nếu chúng ta không có chính sách đặc biệt, cách làm đặc biệt, thì làm sao chúng ta tạo ra được thương hiệu cạnh tranh nổi. Cho dù bạn có chế ra một cái máy nhưng cái máy của bạn chất lượng thua kém xa máy của các nước tiên tiến. Liệu ai mua? Hay là ta lại kêu gọi lòng ái quốc. Nhưng có lẽ lòng ái quốc cũng chỉ có giới hạn nào chứ cái máy mãi không tinh xảo, tức là chúng ta sẽ thất bại.
Ngoài ra những chính sách, hoạch định mà chúng ta viết ra không rõ ràng cụ thể, chi tiết rằng bằng cách nào chúng ta làm được những hoạch định đó, ai là thuyền trưởng lĩnh xướng sát sao, thì e những hoạch định chiến lược 10-20 năm nữa sẽ không khả thi. Như chiến lược phát triển ngành ô tô Việt Nam là một ví dụ. Bằng cách nào ta tăng được tỷ lệ nội địa hóa? bằng cách nào ta phát triển được công nghiệp hỗ trợ? Nếu ai quan tâm đến câu chuyện cái ốc vít của hãng Samsung đề nghị Việt Nam làm (tất nhiên ốc vít ở đây phải là ốc vít tiêu chuẩn và giá thành không cao) thì mới thấy rằng một đề bài nho nhỏ thế mà các doanh nghiệp Việt còn lắc đầu, e ngại… Vậy với những tham vọng hoành tráng ngành công nghiệp ô tô ta sẽ thực hiện ra sao? Có chuyên gia còn tuyên bố thẳng thừng rằng 20 năm nữa ta sẽ nhập khẩu ô tô nguyên chiếc thôi.
Có lẽ vấn đề từ sáng tạo, sáng chế, phát minh đến đời sống là câu chuyện dài. Tôi xin dừng loạt bài ở đây, có những suy ngẫm thêm, khi nào chín muồi tôi lại tiếp tục bàn. Tuy thế tôi vẫn muốn kết thúc bài viết bằng kết luận rằng: là một nước đi sau, nếu không có những cách làm đặc biệt, những con người tài năng (trong quản lý nhà nước và trong quản trị thương trường) chúng ta sẽ không thể thành công trong việc biến những sáng chế, sáng tạo thành những sản phẩm cho xã hội.
Kính chúc những ai đọc được bài này suy ngẫm thêm và tự rút ra cho mình những kết luận trong cuộc sống.