Giấc mơ!

(Nguyễn Hải Đăng)

Luận bàn sự đời

Mỗi một con người sinh ra đều nên theo đuổi những giấc mơ. Giấc mơ dù có không thực hiện được đi nữa vẫn còn hơn là chẳng mơ ước cái gì. Tuổi trẻ thường ôm ấp nhiều giấc mơ, nhiều hoài bão. Mình để ý thấy có những người trẻ có trí lớn, hoài bão lớn, ý tưởng táo bạo vv… và sau 20 năm họ đã có những thành quả rực rỡ, lớn mạnh. Ngày xưa khi mình còn thanh niên, có một công ty tiên phong trong lĩnh vực công nghệ là FPT, với những dự án hoạch định tiên phong, như xuất khẩu phần mềm, sản xuất máy tính… vv… với những thuyền trưởng Trương Gia Bình, Trương Đình Anh…. giờ nhìn lại mới thấy họ đã trở thành một tập đoàn công nghệ hàng đầu của Việt Nam… (ở Đà Nẵng còn có thành phố FPT). Hoăc cà phê Trung Nguyên, từ một cậu thanh niên Y khoa tên là Đặng Lê Nguyên Vũ, với hoài bão, ước mơ riêng biệt đã sống, gắn bó với cây Cà Phê, làm nên một thương hiệu Trung Nguyên hàng đầu Việt Nam…

Tuổi trẻ thường có những ước mơ có khi ảo tưởng, vĩ cuồng hoặc vượt quá khả năng của mình, cũng không sao vì tuổi trẻ mà còn hơn là chẳng mơ gì cả. Lúc trưởng thành hơn, trải nghiệm kỹ càng hơn, hiểu mình hơn, hiểu người hơn, ước mơ dần sát thực hơn, gần với khả năng, sở trường của mình hơn. Làm những điều trong tầm với, trong những hoạch định đã được trù bị sẵn… Giấc mơ đó là phần tất yếu của cuộc sống dù là giấc mơ nho nhỏ cũng làm nên điều ý nghĩa, hay ho cho cuộc sống. Nếu không thể biến giấc mơ thành những điều to tát, lớn lao, thì ta hãy có một giấc mơ cuộc sống đầm ấm, yên vui, có điều kiện kinh tế dư dả, sắm xanh, du lịch… thế cũng là tốt đẹp rồi.

Đêm Trương Định 8-2014

Mù quáng trong tình cảm

Nguyễn Hải Đăng
Luận bàn sự đời

Con người rất thông minh, nghĩ, sáng chế ra đủ thứ, kể cả những thứ khó nhất như máy bay, tên lửa, vũ trụ bắn lên không trung. Nhưng con người nhiều khi cũng dại dột, mù quáng, rất dở. Nhất là mù quáng trong tình cảm càng dở biết bao. Tình yêu là điều đẹp đẽ đã đi vào trong thơ ca nhạc, họa với không biết bao áng thơ, bài văn, bài nhạc làm xúc động lòng người, nhưng cũng chính tình yêu mà con người lại trở nên mất trí làm những điều dại dột. Có kẻ vì không yêu được nhẫn tâm đổ xăng vào người mình yêu đơn phương châm lửa đốt, sát hại dã man. Có kẻ vì không yêu được đến ngày cưới của người mình yêu trước đây nhưng bị nói lời chia tay đã nhẫn tâm vung dao tàn sát… Đó là tình yêu một phía, còn từ hai phía có những cặp yêu nhau nhưng bị ngăn cấm đã cùng nhau uống thuốc sâu tự tử, bi thảm không kém có những chuyện người ta vớt xác một cặp nam nữ ở dưới sông lên vẫn trong trạng thái đang ôm nhau. Nghĩa là cùng ôm nhau tử tự. Đó là những hành động mất lý trí của người trẻ, nông nổi, mù quáng vứt bỏ cuộc sống của mình như vậy. Mọi con đường dù thế nào vẫn có thể có lối thoát ngã rẽ, trọn cách quyên sinh là cách trọn dở nhất.
Rồi trong cuộc sống các cuộc tình vụng trộm, tay đôi, tay ba yêu người đã có gia đình… vv… Trên facebook mình có đọc những bài thơ tình kiểu yêu người đàn ông đã có gia đình, có nhiều lời khuyên là hãy thôi đi chẳng đi đến đâu đâu… hoặc có bạn làm hẳn bài thơ và kết luận là sẽ dừng tình cảm yêu đương vì anh ta đã có vợ con rồi… đó là sự dừng lại đúng lúc, của người tỉnh táo… Vậy mà hôm nọ lại có chuyện cho rằng vì tình cảm mà người ta rút súng bắn chết người tình, và bắn mình tự vẫn. Mà người đàn ông đó đã có gia đình đàng hoàng, kinh doanh giỏi, người bạn gái cũng giám đốc kinh doanh giỏi. Điều đáng nói ở đây là sao một người đã trung niên, kinh doanh giỏi, tức là có đầu óc, đã trưởng thành đâu phải mười tám đôi mươi mà hành động như vậy…Hay uẩn khúc gì chăng???
Chuyện tình cảm rõ là chuyện vô cùng phức tạp. Thế mới biết chỉ vì tình yêu mà mất mạng. Khổ quá…

Giải sầu

(Nguyễn Hải Đăng)
Thơ vui
Giải sầu

Ngồi rỗi chẳng biết làm sao?
Ngồi rỗi ta lại nghêu ngao giải sầu
Sầu rằng chân cẳng lại đau
Sầu rằng túi mỏng lấy đâu bây giờ?

Bạn rằng sầu giải ngon ơ
Đạp chân vào đá cứng đơ ngay là
Lại nữa xe ôm tẹt ga
Sầu tan chân khỏi, túi ta sẽ giầy??

Thảm kịch của chính con người

(Cảm nhận ngắn)
Nguyễn Hải Đăng
Con người rất thông minh, chế ra được những chiếc máy bay để phục vụ cho việc đi lại của con người, nhưng rồi con người lại hứng chịu sự nghiệt ngã của chính sản phẩm mình tạo ra…
Con người cũng rất thông minh chế ra được súng đạn, tên lửa, nhưng rồi chính súng đạn tên lửa lại quay lại tàn hại chính đồng loại mình…
Đó là những thảm kịch liên tục trong những ngày qua… quá u ám…