Chuyện thật như bịa: thần kinh hay vô lương ?

(Nguyễn Hải Đăng)
Cảm nhận ngắn:
Ở một gia đình kia có ông bà nọ có đầy đủ con cái, dâu rể, các cháu đề huề. Đáng ra ông bà nọ phải phấn khởi, vui vẻ mới phải, thế nhưng một hôm bà nọ tuyên bố xanh rờn: “tao còn sống bọn chúng mày còn khổ”. Ông nọ thì tuyên bố: “tao sẽ đầu độc bọn chúng mày“. Mình nghĩ đi nghĩ lại không hiểu ông bà này bị sao thế nhỉ? Chỉ có hai trường hợp: 1 là ông bà này bị thần kinh. 2 là ông bà này là những kẻ vô lương. Nếu mà thần kinh vẫn có thể chữa được: đi tư vấn tâm lý, uống thuốc, nằm bệnh viện; còn nếu vô lương chắc hẳn là bó tay ?!!!. Nếu bạn có thuốc nào chữa được vô lương mình phục.

Ông Hồ Đức Việt đã từ trần

(Cảm nhận ngắn)
Ông Hồ Đức Việt cựu bí thư thứ nhất trung ương Đoàn, làm đến UV bộ chính trị mới mất ở tuổi 66 (31-5-2013), nếu so với các UV, cựu UV BCT khác là sớm quá sớm. Một vài năm cuối nhìn ảnh ông lại thấy hốc hác lạ thường. Trông ông đặc như một ông giáo cứ thấy rầu rầu. Thôi cái sự lạ đó âu là số phận nhỉ!

Mạnh Việt nhà báo phóng sự độc

(Ghi chép của Nguyễn Hải Đăng)

Mình viết bài này từ năm 2009, hôm nay sờ lần thế nào đọc lại vẫn thấy tê tê nên tiu lên mạng. Thực ra nhà báo Mạnh Việt là người rất chất, rất phim ảnh, kiểu như Trương Phi trong Tam Quốc Diễn Nghĩa hay Võ Tòng trong Thủy Hử. Nói chung anh là người chẳng lẫn vào đâu được, có cái gì đó ngang tàng, nóng nảy…

Mạnh Việt, con người có dáng đi khá nhanh nhẹn, thẳng. Anh để râu con kiến, giọng nói trầm ấm, toát ra một ma lực đàn ông mạnh mẽ. Mạnh Việt là con người sống khá kín tiếng. Thoảng thấy anh ở cơ quan rồi lại biến mất. Người ta chỉ thấy ẩn hiện vẻ suy tư, cái trầm tư mà một nhà báo để mà viết, để mà dùng ngòi bút họa sự đời. Vốn dân phóng sự, mà, phóng sự là hạng nặng, là phươu lươu, mạo hiểm. Ngày xưa phóng sự báo Tiền Phong chỉ có Xuân Ba, Mạnh Việt, mệnh danh như hai ông “tướng” trong tòa báo. Lớp trẻ mới vào ai cũng vừa tò mò, vừa thán phục. Cái khí chất của anh nhà báo, lại chuyên về phóng sự là hơi ngang tàng, hơi “nghệ”, rất đúng với anh trong trường hợp này. Sau này những phóng viên phóng sự trẻ ngó cũng khó mà bộ dạng khí phách giông giống thế. Trong các cuộc họp, anh thẳng thắn có lúc đến mức cực đoan. Sau này người ta ít thấy anh họp hơn, ít thấy anh ở cơ quan. Có người đồn rằng anh lang thang phiêu bạt đâu đó, với cô nào đó. Sự đời muôn hình muôn vẻ, làm báo, yêu cầu là phải có bài thường xuyên, để đáp ứng được nhiệm vụ, lấp đầy. Thật là tiếc. Anh mải mê với những chuyện đâu đấy, hay anh có nỗi niềm gì chăng? Còn nhớ những bài báo đậm đặc chất phóng sự phươu lươu như trinh thám khi anh ngồi cùng xe công an để tham gia bắt mãi lộ trên các tuyến giao thông. Thật kịch tính và hồi hộp. Hay bài báo khá nổi tiếng bênh vực người tù oan Nguyễn Sĩ Lý thủa nào. Anh luôn là người bệnh vực cho kẻ yếu những người bị oan khuất trong cuộc sống. Hoặc những người cùng khổ, yếu đuối, đáy của xã hội. Ngòi bút hướng thiện, những câu chuyện độc đáo, hiếm đến mức kỳ quặc. Còn nhớ khi bài báo của anh bênh vực một bí thư đoàn phường vì đấu tranh chống tiêu cực mà bị đánh bật ra khỏi chức vụ, người viết bài này cũng lấy chính bài báo đó làm minh hoạ cho một bài viết về đấu tranh phòng chống tham nhũng của mình (bài viết này hiện mình vẫn còn giữ). Đó có lẽ là cái duyên, cái duyên nho nhỏ, góp phần làm nên một thành công nho nhỏ chăng? Trong nghề nghiệp hình như anh chưa hề đoạt một giải thưởng nào nhưng trong mắt tôi những bài báo của anh, có bài (thể loại ghi chép, phóng sự) đã đạt đến độ kinh điển vừa trí tuệ, vừa sống động mà các bạn trẻ nên tìm đọc, học hỏi.

Ngoài đời, anh sống có vẻ thẳng tính, đến mức có những người không ưa anh. Cũng như cách phát biểu của anh nó thẳng quá, người ta hình như cũng không ưa. Biết làm thế nào được, tính cách nó vận vào mỗi con người rồi. Một đặc điểm khác anh có tài hùng biện, anh nói, thao thao, đủ thứ, đông tây kim cổ, diễn thuyết ra trò. Giọng ấm, sảng, lại hùng hồn.

Mạnh Việt là nhà báo chuyên viết phóng sự độc, giỏi nghề, dám đương đầu viết những đề tài gai góc. Sau này anh viết thưa vắng hơn, anh ít đến cơ quan hơn, anh đi đâu, có lẽ do anh lựa chọn, giá như anh viết nhiều hơn thì có lẽ sự nghiệp sẽ đầy đặn hơn chăng ? Tính cách, số phận mỗi người đều khác nhau, có những lúc thăng trầm khác nhau, nhưng rõ ràng anh là con người gai góc, lạ, một ngòi bút nhân văn.

Đêm 18-6-2009

Dại khôn

(Nguyễn Hải Đăng)
thơ triết lý

Dại là lúc hóa mù ra mưa
Dại là lúc mờ mắt vì lợi nhỏ
Dại là lúc lẩn thẩn vì nhỏ nhen
Dại là lúc bốc đồng lời ngọt ngon

Khôn là lúc bình tâm sáng
Khôn là lúc nghĩ ngược xuôi
Khôn là lúc vì đại nghĩa
Khôn là lúc thời đến tay

Khôn dại như bàn cờ trước mắt
Đời mấy ai biết dại khôn
Tính khôn hóa dại, nghĩ dại thành khôn ?
Liệu chết ngụp vì dại khôn

Dại vì nghĩa đẹp là dại khôn
Khôn vì lợi nhỏ là khôn dại.

Chiều tà 30-4-2009

Trần Hiểu Húc, nàng “Lâm Đại Ngọc” diễm lệ trong “Hồng Lâu Mộng” đã về với trời

(Nguyễn Hải Đăng)
thơ chân dung-nhân vật

Người đẹp yếu liễu đào tơ
Mỏng mảnh như lá, lặng lờ như mây
E ấp, khuôn ngọc tròn đầy
Yểu điệu sương khói, giọt sầu u minh

Đã về, về với lặng thinh
Đã về, về với nhân tình thế gian
Đã về, giải mọi oan khiên
Đã về, “mộng” với “hồng” nhan nguyệt “lầu”

19/5/2007