Phục “tài” bác Truyền ghê!

(Cảm nhận ngắn)
Hôm nay đồng loạt các báo đăng tin cựu cốp Truyền bị thu hồi nhà đất, có báo còn đăng ảnh sáu ngôi nhà trong đó có 1 căn là biệt thự khủng, chẹc chẹc, phục “tài” bác Truyền ghê: 3 căn Bến Tre, 2 căn Tp.HCM, 1 căn Hà Nội, cán bộ như bác quả “đỉnh”… chẳng bù cho cháu làm hơn hai chục năm chẳng mua nổi căn nhà…

Ủa sao thế nhỉ?

(Nguyễn Hải Đăng)

Luận bàn sự đời

Mấy hôm nay trên các diễn đàn xôn xao chuyện hai nhà sáng chế Việt Nam cực khủng làm tôi lại ngứa ngáy bàn tay không thể không tiếp tục bàn được. Một sự kiện hy hữu ông Trần Quốc Hải nhà sáng chế xuất phát từ nông dân, thế mới vui, đã được Cam Pu Chia phong hàm đại tướng quân vì có công chế xe bọc thép cho quân đội nước họ. Ông Trần Quốc Hải cũng chính là người chế tạo máy bay trực thăng nhưng không được nhà chức trách cấp phép. Ông còn nói bô bô rằng ở Việt Nam người ta khuyên tôi là: anh đừng sáng chế nữa?, ô hay, thế mới có ngược đời không chứ, khuyến khích không xong lại khuyên như thế.
Người thứ hai cũng có sáng chế khủng là ông Phan Bội Trân chế tàu ngầm du lịch, đã thử nghiệm thành công và được một đối tác Malaysia đã mua 5 chiếc.
Con đường thành công của 2 ông là một hành trình dài vất vả, nghị lực, thôi tôi cũng không bàn ở đây, chỉ bàn rằng cả 2 ông đều lên tiếng về sự thờ ơ của các cơ quan quản lý nhà nước, để đến mức chất xám bị nước ngoài trọng dụng mất. Nói đúng ra là sự sơ cứng, máy móc, kém cỏi của các cơ quan có liên quan. Ở Maylaysia nếu có dự án công nghệ cao phục vụ đất nước khả thi chính phủ sẽ có gói hỗ trợ tiền rất lớn, cho nên đối tác phía Maylaysia mua tàu ngầm của ông Phan Bội Trân về để tiếp tục phát triển, khoản họ bỏ ra mua chưa thấm vào đâu so với khoản họ được chính phủ tài trợ. Thế còn Việt Nam? Liên hệ với bài viết trước của tôi rằng: chúng ta phải có chính sách nào đó đặc biệt để hỗ trợ cho những sáng chế. Rõ ràng ở đây các cơ quan nhà nước của ta không theo kịp với diễn biến cuộc sống, không tin những người bình thường có thể sáng chế thành công. Số tiền tằng tằng rót cho các nhà khoa học đi đâu? Sáng chế đâu?
Từ 2 sáng chế khủng của 2 ông dấy lên những luồng ý kiến phê phán gay gắt. Dù nói gì đi nữa để chất xám lãng phí, bán cho nước ngoài, trong khi quốc gia phải tốn bao nhiêu ngoại tệ để nhập, mua vũ khí, là một bi hài, mà chính 2 ông nói rất rõ, chúng tôi mang chất xám phục vụ nước ngoài là chuyện bất đắc dĩ, cả hai ông đều muốn mình phục vụ đất nước cơ mà. Bắc thang lên hỏi ông trời?

(Trương Định  buồn 14-11-2014)

Từ sáng tạo, sáng chế đến thương hiệu

Nguyễn Hải Đăng

Luận bàn sự đời

Hôm trước tôi vô tình đọc được 1 bài viết cũ của chí sĩ tiếng tăm một thời: Phan Chu Trinh. Bài viết này chỉ ra 10 điểm yếu kém, khuyết tật của người Việt so với các nước xung quanh và trên thế giới. Nói chung tôi khá ngạc nhiên vì ông phê phán mạnh, sâu cay, thẳng thắn đến vậy. Trong đó có 1 điểm phê rằng khả năng, tinh thần sáng tạo, sáng chế của người Việt là hạn chế, kém, nhất là so với 1 số nước Đông Á. Đó là điều đáng suy ngẫm. Tuy thế, nếu quan sát kỹ, không phải là chúng ta không có khả năng sáng tạo, sáng chế. Trước đây đài truyền hình VTV3 có hẳn một chương trình sáng tạo, giới thiệu những phát kiến, điều oái oăm ở chỗ toàn là nông dân sáng chế ra máy tách ngô, tách mía vv… Hoặc lâu lắm tôi có nhớ nông dân còn chế cả máy bay và xin phép được bay thử. Có điều sau này hình như những sáng chế máy móc đó lặn mất hoặc không phát triển được, hay nói cách khác chỉ quẩn quanh trong gia đình chứ không thể chuyển thành thương hiệu hoặc công ty lớn được. Đó là điều đáng tiếc. Thậm chí gần đây chương trình Robocon (sáng tạo Robot) học sinh Việt Nam còn vô địch châu Á, vượt qua cả cường quốc sáng chế Nhật Bản. Nhưng lại e rằng, đi đường dài, những cậu học sinh này có tiếp tục theo đuổi con đường sáng chế không hay lại mai một hoặc rẽ sang con đường khác?
Tuy rằng số đông người yêu thích công tác sáng tạo có thể là chưa nhiều, nhưng, từ những ví dụ trên cho thấy rằng người Việt vẫn tiềm ẩn khả năng sáng tạo, sáng chế. Vấn đề là kích hoạt, tạo ra ngọn lửa đam mê lâu dài. Và biến những sáng tạo, sáng chế đó thành những thương hiệu phát triển. Ví dụ như một cái máy bóc vỏ có chất lượng, có thể bán được cho nhiều nông dân, thậm chí xuất khẩu. Nói như vậy rõ ràng phải có sự học hỏi vươn lên của chính người nông dân sáng chế đó như: học thêm về quản trị marketing, kinh doanh vv… Đương nhiên không thể không nói đến chính sách của nhà nước: bà đỡ cho những sáng tạo. Tôi nghĩ rằng cần phải có những chính sách khá đặc biệt. Bài học của một vài nước thành công trên thế giới hoàn toàn có thể áp dụng được. Như giảm thuế, hỗ trợ giá bán, thậm chí cấp đất hàng chục năm không thu thuế, kêu gọi lòng ái quốc (thậm chí giáo dục lòng ái quốc như một quốc đạo, điều này người Hàn theo tìm hiểu của tôi họ làm thành công) vv…
Từ những sáng tạo, sáng chế tạo ra thương hiệu là cả một hành trình dài. Đối với một nước đi sau, khi rất nhiều những sản phẩm trên thế giới họ làm rất tốt, tinh xảo rồi, chúng ta lại đang trong quá trình hội nhập sâu, tôi cho rằng nếu chúng ta không có chính sách đặc biệt, cách làm đặc biệt, thì làm sao chúng ta tạo ra được thương hiệu cạnh tranh nổi. Cho dù bạn có chế ra một cái máy nhưng cái máy của bạn chất lượng thua kém xa máy của các nước tiên tiến. Liệu ai mua? Hay là ta lại kêu gọi lòng ái quốc. Nhưng có lẽ lòng ái quốc cũng chỉ có giới hạn nào chứ cái máy mãi không tinh xảo, tức là chúng ta sẽ thất bại.
Ngoài ra những chính sách, hoạch định mà chúng ta viết ra không rõ ràng cụ thể, chi tiết rằng bằng cách nào chúng ta làm được những hoạch định đó, ai là thuyền trưởng lĩnh xướng sát sao, thì e những hoạch định chiến lược 10-20 năm nữa sẽ không khả thi. Như chiến lược phát triển ngành ô tô Việt Nam là một ví dụ. Bằng cách nào ta tăng được tỷ lệ nội địa hóa? bằng cách nào ta phát triển được công nghiệp hỗ trợ? Nếu ai quan tâm đến câu chuyện cái ốc vít của hãng Samsung đề nghị Việt Nam làm (tất nhiên ốc vít ở đây phải là ốc vít tiêu chuẩn và giá thành không cao) thì mới thấy rằng một đề bài nho nhỏ thế mà các doanh nghiệp Việt còn lắc đầu, e ngại… Vậy với những tham vọng hoành tráng ngành công nghiệp ô tô ta sẽ thực hiện ra sao? Có chuyên gia còn tuyên bố thẳng thừng rằng 20 năm nữa ta sẽ nhập khẩu ô tô nguyên chiếc thôi.
Có lẽ vấn đề từ sáng tạo, sáng chế, phát minh đến đời sống là câu chuyện dài. Tôi xin dừng loạt bài ở đây, có những suy ngẫm thêm, khi nào chín muồi tôi lại tiếp tục bàn. Tuy thế tôi vẫn muốn kết thúc bài viết bằng kết luận rằng: là một nước đi sau, nếu không có những cách làm đặc biệt, những con người tài năng (trong quản lý nhà nước và trong quản trị thương trường) chúng ta sẽ không thể thành công trong việc biến những sáng chế, sáng tạo thành những sản phẩm cho xã hội.
Kính chúc những ai đọc được bài này suy ngẫm thêm và tự rút ra cho mình những kết luận trong cuộc sống.

Sáng tạo cần thiết ngay từ lúc còn trẻ

(Nguyễn Hải Đăng)

Luận bàn sự đời

Ngay từ khi còn trẻ đứa bé đã bắt đầu được tiếp xúc với sáng tạo. Những thứ đồ chơi hiện đại như LEGO kích thích đầu óc sáng tạo của đứa trẻ rất nhiều. Những đồ chơi xịn đắt tiền này mấy ai đã có thể mua được. Hoặc như trò chơi Rubic xoay, cũng là một trò chơi gây hứng thú sáng tạo cho trẻ. Tôi không ít lần nghe cũng như các bạn đều biết, giáo dục chúng ta ít sáng tạo, nặng học thuộc. Đó, sáng tạo ngay từ ghế nhà trường đã được thế giới chú trọng. Tôi cũng đồng tình quan điểm không nên học thuộc nhiều quá, vì thực ra học thuộc quá nhiều chẳng đề làm gì. Chỉ cần học thuộc những thứ cần thiết, cơ bản, còn chuyên sâu sau này trong đời sống nếu anh cần, đi chuyên, anh sẽ tìm hiểu thêm.

Con trai tôi khi học đầu cấp II, khi làm văn, cô giáo còn đặt mục tiêu phải viết ít nhất 2 trang dưỡi đến 3 trang cho 1 bài. Nghe cũng thấy khó quá. Các cháu giờ học suốt ngày chính rồi đến phụ. Nói chung so với ngày xưa trẻ bây giờ khối lượng học gấp đôi. Vậy giảm sách giáo khoa, giảm học phụ là việc cần thiết. Tăng sáng tạo giữa thầy và trò. Tức người dạy và người học. Vấn đề là sáng tạo bằng cách nào? Ví dụ đầu lớp 2 có một bài văn: “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Đây là một câu chuyện giả tưởng mài một thỏi sắt mà thành cái kim, thoạt nghe làm sao mà có thật, cái quan trọng bài văn giáo dục tính kiên trì cho trẻ. Vậy làm cách nào để đứa trẻ ngấm được nội dung này. Tôi sợ rằng đứa trẻ chỉ học thuộc xong rồi quên ngay. Vấn đề là câu chuyện đó đứa trẻ phải ngấm, nhớ, cho đến khi trưởng thành, đứa trẻ sẽ vận dụng tính kiên trì vào cuộc sống. Do đó sáng tạo của người dạy ở đây là cách truyền tải, cách diễn đạt, thế nào để đứa trẻ ngấm thật kỹ vào đầu như một triết lý sống. Ví dụ thứ hai: có một bài văn “bó đũa”, bài đó cũng ý nghĩa rằng nếu bẻ từng cái thì được, nhưng nếu chụm tất cả lại bẻ không được. Tính giáo dục ở đây là lòng đoàn kết. Vậy nếu học sinh chỉ học thuộc lòng, trà lời được câu hỏi, là được cho là hoàn thành. Nhưng đòi hỏi cao hơn làm sao đứa trẻ phải ngấm vào thành một tinh thần sống, tạo ra một cộng đồng gắn kết, đoàn kết kể cả khi đứa trẻ trưởng thành. Đó lại cũng chính là vai trò sáng tạo của người dạy, truyền đạt để học trò ngấm vào máu thịt. Tinh thần sáng tạo cũng phải được thổi vào học sinh. Tôi vẫn nghĩ rằng không phải ngẫu nhiên nước Mỹ lại sản sinh ra những cậu thanh niên mới học năm đầu đại học Bil Gates, Mark Zuckerberg  mà có thể viết ra những phần mềm như Microsoft, mạng xã hội Facebook. Một tinh thần sáng tạo phi thường.

Ngay cả khi hiện nay tôi hằng ngày kèm cháu ở nhà, tôi cũng luôn luôn suy nghĩ làm sao để các cháu cảm thấy thích học, hứng thú, chứ không phải mình cứ ngồi nhồi những kiến thức vào đầu cháu. Điều đó là rất khó có phải không ạ. Phải làm sao để con trẻ hứng thú tự tìm hiểu cái việc mình cần học chứ không phải ta ấn nội dung vào đầu cháu. Không phải ngẫu nhiên bây giờ có người chia sẻ với tôi tự hào rằng cháu họ học trường Thực Nghiệm? Ngôi trường người ta từng xô đẩy đạp đổ cổng trường để xin học cho con em mình đó. Trường đó đề cao tính sáng tạo chăng?

Cách dạy và học mới đề cao sáng tạo là gì? Để trò có quyền được phát biểu, tranh luận chăng? Ứng dụng các tiến bộ khoa học kỹ thuật: tin học, đèn chiếu, phòng thực hành, vv…. vào dạy chăng?

Ngay từ nhỏ, đứa trẻ được sống trong môi trường sáng tạo tốt, tôi tin rằng đứa trẻ sẽ có cơ hội phát triển trí tuệ rất nhanh và đứa trẻ sẽ tự trở nên yêu thích công việc này. Tức là sẽ có cơ hội phát triển bản thân và xã hội.

Trương Định 10-2014

Lại bàn về sáng tạo!

(Nguyễn Hải Đăng)
Luận bàn sự đời
Trong một nền kinh tế tri thức, sáng tạo là cốt lõi là đột phá cho mọi thành công tương lai. Sáng tạo sẽ tạo ra công nghệ, tạo ra những bước phát triển thần kỳ. Công nghệ phát triển giờ người ta có thể xây cất được những tòa nhà 50 tầng đến 100 tầng ngon ơ. Bằng những vật liệu siêu nhẹ. Hoặc một căn nhà số đã mở ra chỉ việc ngồi tại chỗ mà điều khiển mọi hoạt động trong nhà. Ở Việt Nam đã có công ty nhảy vào lĩnh vực kinh doanh, thiết kế căn nhà này, nhưng giá cả rất đắt hàng tỷ đồng trở lên. Nhờ có sáng tạo con người có thể bay vào không trung, các vì sao đi lại nhẹ nhàng… Đó là những sáng tạo đỉnh cao mà con người đã vươn tới. Hằng ngày chúng ta vẫn được đọc những sáng tạo tiếp tục và không ngừng. Giải Nobel vật lý 2014 này được trao cho sáng tạo đèn LED, được cho sẽ giảm một nửa năng lượng tiêu thụ so với loại đèn bây giờ. Ngay lập tức sáng tạo đó đã được đưa vào ứng dụng trong công nghiệp ô tô. Những hãng xe nhanh nhạy đã ứng dụng đèn LED trong chiếu sáng giúp người tiêu dùng đọc sách ở trong ô tô.
Sáng tạo gần như là một chìa khóa cho sự thành công của các tập đoàn, các thương hiệu. Từ công nghiệp nhẹ, may mặc, thời trang, đến công nghiệp điện tử, nặng như ô tô… Ví dụ: Mỗi một triển lãm mới các hãng xe máy, đặc biệt là ô tô đều trình diễn những mẫu mới, tính năng mới. Đó chẳng là hệ quả của công tác sáng tạo đó ư. Thậm chí những sáng tạo được bí mật tới phút chót. Khi trình làng, được ưa chuộng, đương nhiên sản phẩm ngay lập tức bán được, lợi nhuận thu về, những hãng nào sáng tạo kém, hoặc chẳng có cải tiến gì, đương nhiên không bán được, thất bại nằm rõ trong tầm tay. Thậm chí nguy cơ phá sản, mất thương hiệu. Từ đó thấy rằng cuộc cạnh tranh của các hãng ô tô khốc liệt như thế nào. Mà ở đây muốn chiến thắng là phải có cải tiến, tức là phải sáng tạo. Hãng Samsung (Hàn Quốc) gần đây đang đi tiên phong trong việc sáng tạo ra đồng hồ thông minh. Đa tính năng, đó là sáng tạo mới có lẽ sẽ cạnh tranh, thay thế với đồng hồ truyền thống trong tương lai? Tất cả những sáng tạo trên thế giới hiện nay vẫn diễn ra không ngừng. Nước Mỹ cường quốc về công nghệ vẫn đang thử nghiệm, chạy hệ thống máy bay không người lái… người thật ngồi trong phòng dưới mặt đất ấn nút, điều khiển máy bay trên trời, do thám, bắn tên lửa… Chuyện tưởng như chỉ có ở đồ chơi của trẻ em mà giờ đã thành hiện thực ở nước Mỹ. Ngày xưa, bác mình nhà nghiên cứu triết học Nguyễn Đăng Đại, khi còn sống ông có kể chuyện trong những lần công tác nước ngoài ông còn mục sở thị rằng người làm công tác sáng tạo, phát minh, sáng chế, chỉ có mỗi việc ngồi đó hằng ngày mà nghiên cứu. Thậm chí đến rửa mặt, đánh răng cũng có người làm cho. Đối với những nhà bác học, cứ ngồi tại chỗ mà nghiên cứu, đến bữa ăn chỉ việc há miệng ra nhai, có người đút vào… Tất nhiên cơm, áo, gạo, tiền chẳng phải lo, chỉ việc ngồi đấy mà sáng tác, sáng tạo. Nhất là các hãng danh tiếng để có công nghệ mới họ yêu quý người làm sáng tạo vô chừng.
Từ đó để thấy rằng chìa khóa của nền kinh tế tri thức là công tác sáng tạo bao gồm nghiên cứu, phát minh, đến ứng dụng vào thực tế cuộc sống. Một chu trình khép kín tạo ra những bước ngoặt, tiến bộ cho mỗi cá nhận, tập đoàn, hay một quốc gia.
Trương Định, đêm 10-2014