Học cấp I, dễ mà khó !

Ghi chép của Nguyễn Hải Đăng

 Thời buổi nay đã khác xưa nhiều. Gia đình có điều kiện quan tâm và đầu tư hơn với thời xưa nhiều. Ở thành phố khi bé mới vào học lớp 1 hầu như gia đình nào cũng chạy đôn chạy đáo lo lắng, thậm chí là chuẩn bị trước về kiến thức, tìm thày cô gia sư, không hiếm gia đình còn muốn bé học lớp này, trường kia vừa chuẩn vừa điểm để hằng mong con cái gặp thầy, gặp bạn tốt, học hành được vẹn toàn, giỏi giang. Âu cũng là lẽ đời phát triển. Con người yêu quý cái sự học thật là tốt. Các bậc cha mẹ quả là công phu kiếm tìm những ông thầy, bà giáo để gửi gắm niềm tin hòng mong mỏi con cái làm vẻ vang cha mẹ, dòng họ. Một nét đẹp nữa là đi đâu trong nhà ngoài  ngõ người ta cũng có thể quan tâm đến việc học, đều có thể hỏi thế cháu nhà bác học thế nào, có được không ? Ai mà con học không khá thì ắt hẳn sẽ khó mà trả lời. Mà ngượng với mình chăng ?

Chính vì quan tâm đặc biệt đó của xã hội mà vô hình chung cũng tạo ra một áp lực lớn đến các cháu và các bậc phụ huynh. Thời nay đi học, các cháu cấp I còn phải học bán trú. 2 buổi ngày gần như là cán bộ công nhân viên. Đến buổi tối về nhà có trường, có cô giáo lại còn đưa thêm bài tập. Vô hình chung nhìn tổng thể là khối lượng các cháu so với ngày xưa thời bao cấp là nhiều hơn. (Thời bao cấp chỉ học 1 buổi, và hầu như không có bài về nhà). Trước kỳ vọng của cha mẹ, cộng với khối lượng học lớn hơn khiến trẻ nhỏ nếu nói không ngoa là chịu một áp lực lớn. Các cháu học nếu mà lại buổi tối vẫn miệt mài 2 tiếng thì thực sự là quá tải. Là quá sức chịu đựng của các cháu, là thiệt thòi nếu không được vui chơi. Và nếu không khéo còn có thể xảy ra các hệ luỵ khác như phát triển không bình thường về cơ thể về trí tuệ (như gày gò sụt cân nghiêm trọng, hoặc ngớ ngẩn tâm thần vv…)

Xin ví dụ như con trai tôi năm cuối lớp 2 cháu gày nhẹp, đen đi một cách khác thường. Ai nhìn cũng thấy tội. Lo quá, thế là hè năm đó tôi quyết định cho cháu cả mùa hè là vui chơi. Đến gần khi đi học 1 tuần mới ôn gọi là. Thế là vào năm học mới trông cháu hồng hào béo khoẻ như thời còn học mẫu giáo. Vào đầu năm học có hơi loạng choạng 1 chút nhưng sau đó là bắt nhịp được ngay. (Với 1 số gia đình như tôi biết, hè vẫn bắt các cháu ngày 2 buổi với sách vở, như thế liệu có nên không, sức khoẻ các cháu có cáng đáng được không ?! Xin các bậc phụ huynh cân nhắc kỹ để có lịch học phù hợp).

Để hài hòa, trong khi chờ kiểm định đổi mới sách giáo khoa, giảm tải sách giáo khoa như trên các phương tiện thông tin vẫn nói, xin thử 1 ví dụ nhỏ gọi là kinh nghiệm của chính mình như sau: Việc học hai buổi của các cháu ở trường gần như đã là đủ, mệt lắm rồi. Nên khuyên các con hãy cố gắng tập trung ở lớp, và hiểu bài ngay ở lớp đi. Nhất là các buổi chiều thường có tiết tự quản, tự học thì khuyên cháu tranh thủ lúc đó mà thuộc bài. Còn về nhà ư, không nên ép các cháu học nữa (nếu học đến 2-3 tiếng nữa vào buổi tối là rất không nên). Chỉ xin nếu kinh nghiệm của tôi như sau: buổi tối về nhà phụ huynh nên mở sách vở của các cháu, xem tất cả các bài học, bài làm từ toán, tiếng Việt, của các cháu ở trên lớp, nếu còn phần nào các cháu chưa hiểu, hoặc làm sai thì phụ huynh sẽ hướng dẫn, nói lại cho các cháu hiểu. (Nếu cháu nắm được hết rồi thì thôi). Thông thường thời gian trao đổi này chỉ khoảng 20-30 phút là xong.(Tuyệt nhiên đây không phải là dạy thêm vì dạy là chức năng của giáo viên ở lớp mà đây chỉ là chỉ lại những chỗ cháu làm sai, chỉ lại những chỗ khuyết mà cháu lơ mơ ở trên lớp thôi). Thứ bảy, chủ nhật thì có thể tăng thêm thời gian nhưng cũng chỉ nên 45 phút đổ lại thôi.

Mỗi lần con tôi đi học về buổi tối, thường thì việc hướng dẫn, chỉ thêm chỉ diễn ra rất nhanh. Tôi xem bài, sách vở của cháu độ 15 phút, 2 bố con trao đổi trò chuyện 15 -20 phút, thế là xong và cháu được nghỉ ngơi, vui chơi. Thứ bảy, chủ nhật thì tăng thêm là 30-40 phút. Với cách hướng dẫn đó cháu 2 năm liền (lớp 1, lớp 2) vẫn đạt học sinh giỏi, và cái quan trọng sức khoẻ, tinh thần tương đối tốt, ổn định, vui vẻ.

Hài hòa việc học việc chơi!

Tránh lên gân cốt, cố nhồi ong ong

Kỳ vọng là kỳ ảo thôi!

Việc học là thực, lâu dài siêng năng!

(Trương Định, 2009)

Mơ mộng

(Nguyễn Hải Đăng)
Thơ trữ tình

Ta muốn bay tận trời xanh
Tìm một chút gì hư ảo
Ta muốn hôn nhẹ mặt đất hiền
Tìm một chút gì thân thương
Trong gió cuộn vào mây nhè nhẹ
Có chút gì hương hồn ta nhắn nhủ
Ta muốn làm con chim lạc bầy
Trú ngụ về một miền thanh vắng
Ta muốn hoá là tiên
Gọi hồn những mê say
Là ông Tiên râu trắng
Dẫn đời múa hoan ca
Ta muốn trở về miền cổ tích
Tinh khôi một sớm mai hiền
Cùng nàng Bạch Tuyết trong rừng thẳm
Làm chúa tể của muôn hoa
Ta muốn làm Ngộ Không
Bập bùng thoắt ẩn cưỡi mây đạp gió
Để về đất tổ kinh thánh
Cùng Như Lai truyền đạo muôn đời
Ta muốn đi đi mãi
Ôi dặm đường muôn nẻo dấu yêu
Là rừng thẳm muôn trùng hay bể sâu lạnh giá
Ta cưỡi cá mập vút thuỷ cung bay
Gặp thuỷ tinh ta cười khẽ nói:
“Mi có là thá gì nữa đâu
Ta sẽ vùng vẫy đạp sóng
Cuộn trào những bùa mê”
Nếu mi sợ, ừ, thôi ta nhường nhịn
Bay lên rừng làm bạn với Sơn Tinh
Ta là ai hay chỉ là phút giây cuồng bão
Hoá chút đời mây gió hư không
Ta là ai mà ngạo mạn lê sóng
Hoá là gì khi bình minh lên
Ta cũng chỉ là phút giây mộng ảo
Tìm chút đời quyến luyến tương tư
Ừ, phút giây bồng bềnh tiên khói
Thoáng rợn qua người ta sẽ về miền nhân gian.
6 – 2002

Thiếu nữ II

(Nguyễn Hải Đăng)
Thơ tình

Ơi con toạ hóa đã xoay vần
Một làn da thắm mắt long lanh
Bước chân nhịp nhàng như sóng lúa
Hai hàng căng đầy ngọc nhũ hoa
Chẳng mềm buộc lạt cũng căng nhú
Hỏi ai không lặng làn eo sóng
Nét gờ, uốn lượn, rẽ ra hoa
Ơi con tạo hóa, sinh ra ngọc !
Chẳng cười cũng lộ miệng kết hoa

Nhắn tin về 2 video clip công an Hưng Yên đánh người

Thôi chết! Té ra 2 video clip công an đánh người đó  là 2 nhà báo bị đánh mới chết. 2 nhà báo của VOV đài tiếng nói Việt Nam hẳn hoi xác nhận mình là người trong video clip. Mà 2 ông còn tường trình khi bị đánh 2 ông  kêu lên: “tôi là nhà báo” thế mà họ không dừng, còn bị còng tay giải về huyện mới chết. Đến bó tay. Coi trời bằng vung. Bé cái nhầm. Nhưng mấy hôm nay lại lan truyền một video clip khác. Đây đúng là dân bị đánh. Mà nông dân nữ mới khiếp chứ. Công an mặc sắc phục bẻ tay, quăng quật, đá veo như phim hành động. Thôi xin vái ! Chẳng còn gì mà nói nữa….

Công tác phòng chống tham nhũng cần 4 đủ: đủ sống, đủ độc lập, đủ quyền hạn, đủ nghiêm

(Nguyễn Hải Đăng)

Luận bàn sự  đời

Hội nghị TƯ lần 5 (5-2012) mấy ngày qua đang bàn thảo về 3 vấn đề quan trọng, nóng bỏng: đất đai, sửa đổi hiến pháp, phòng chống tham nhũng.

Trong các bài viết trước đây tôi đã đề cập về vấn đề sửa đổi hiến pháp, vấn đề đất đai qua vụ việc Đoàn Văn Vươn, Lê Đình Thảo. Còn về lĩnh vực phòng chống tham nhũng, vấn đề này tôi cũng đã suy nghĩ, lần lữa mãi, hôm nay, nhân hội nghị TƯ lần 5 là thời điểm thích hợp, quyết tâm bằng bài viết sau:

Trước tiên việc phòng chống tham nhũng ở 1 quốc gia rất quan trọng. Đó là vấn đề lâu dài, bền bỉ. Có người sẽ hỏi nếu tham nhũng sẽ có tác hại gì? Như thế nào?

Trước tiên tham nhũng chính là nguyên nhân gây bất công, phân hóa giàu nghèo xã hội. Mục tiêu xây dựng xã hội “công bằng” như các nghị quyết TƯ không thực hiện được. Ví dụ: 1 anh cán bộ đi làm lương hơn triệu bạc, có làm chăm chỉ, chuyên cần cũng sống chật vật.

1 người làm lươn lẹo, “ăn” 1 dự án, hay lợi dụng chức quyền nhận lại quả chẳng hạn là có tiền tỷ trong tay. Rõ ràng là giữa 2 anh có sự bất công. 1 người sẽ giàu phi pháp.

Trong xã hội sẽ có những người giầu lên bất thường, nhiều biệt thự (trừ những doanh nhân chân chính, những người làm giàu đúng nghĩa) thì vẫn có những người bần hàn và sự giãn cánh, phân hóa xã hội sẽ rất lớn. Một vài năm gần đây tôi hay quan sát thì cũng nhận ra ngày càng rõ sự phân cách này.

Tiếp đến: tham nhũng sẽ có hại ngay vào những công trình, dự án phát triển kinh tế xã hội.

Ví dụ: người ta xây 1 con đê chắn sóng. Người ta rút ruột 1/3, bão đến, đập sập, nước chàn vào. Vậy tác hại người dân sẽ lãnh đủ. Rồi các công trình giao thông vừa làm xong đã hỏng. Vừa rồi báo Tuổi Trẻ chẳng viết: kinh phí làm đường của chúng ta cao nhất khu vực, đắt hơn cả Mỹ (?!).

Rồi nhiều các dự án xây dựng, phát triển kinh tế xã hội khác không đạt được mục tiêu vì tham nhũng và là 1 nguyên nhân gây lạm phát. Gây bất ổn xã hội.

Vậy muốn phòng chống tham nhũng cần 4 đủ:

1-Cán bộ công chức cần phải đủ sống bằng lương:

Gần đây có vị cựu quan chức nói: muốn cải cách tiền lương cần giảm 40% cán bộ công chức. Điều đó thật là bất khả thi. Vì sao? Vì từ ngày tinh giảm biên chế có thấy giảm đâu. Không khéo chỉ thấy tăng. Và cán bộ công chức hiện nay sống khó khăn, lương thấp. Trong vòng năm 2011 đến quý II, 2012, tôi thấy giá cả tăng đến gần gấp đôi. Vậy thì làm sao mà cán bộ thanh liêm được. Tôi từng có bài thơ có đoạn:

“lương ba đồng cọc mần răng

thanh liêm cán bộ hỏi rằng làm sao?”

Khi người ta đói đương nhiên người ta phải xoay sở. Nếu người ta làm cách này cách khác ở bên ngoài kiếm thêm bằng chính sức lao động nghiêm chỉnh hãy là còn tốt chứ xoay sở bằng tham ô, ăn cắp, rút ruột, ăn lại quả là chết rồi.

Từ đó thấy công tác phòng chống tham nhũng tiền đề đầu tiên là cán bộ phải đủ sống, tức là phải tăng lương thật mạnh, hơn nữa. Đó là nhiệm vụ của chính phủ. Như vừa qua lạm phát cao, ảnh hưởng lớn đến đợt tăng lương 5-2012. Nhiều người nói rằng tăng lương chỉ bù cho lạm phát. Thế thì ý nghĩa, hiệu quả của tăng lương chưa đạt được.

Gọn lại: Lộ trình tăng lương cần tiếp tục nghiên cứu để có bước mạnh, đột phá nữa, kèm theo nhất quyết phải kiềm chế được lạm phát.

2-Cơ quan phòng chống tham nhũng cần đủ độc lập:

Trước tiên thử phân tích mô hình hiện nay: lồng ghép vào chính phủ.

Ông chủ tịch tỉnh làm trưởng ban phòng chống tham nhũng.

Trong một lần tâm sự thầy Đỗ Việt Khoa có nói rằng: cả 63 tỉnh thành tôi chưa thấy ông chủ tịch tỉnh nào chống tham nhũng hiệu quả. Đúng thôi. Xin thưa ông: chủ tịch tỉnh quá bận rồi. Ông ta lo về phát triển kinh tế, văn hóa xã hội cũng đủ mệt rồi, còn thời gian đâu mà phòng chống tham nhũng. Có muốn làm tốt cũng chẳng có thời gian. Thêm nữa, để mô hình như vậy theo nhà báo Hữu Thọ, nguyên uỷ viên TƯ Đảng-trưởng ban tư tưởng, văn hóa TƯ (cũ), có lần trả lời phỏng vấn báo Tiền Phong cho rằng “dễ vừa đá bóng vừa thổi còi”, kiến nghị nên để ở quốc hội hay văn phòng chủ tịch nước. Đây là cách nói khéo của ông chứ theo tôi để mô hình như hiện nay là: “vừa đá bóng vừa thổi còi”. Đầu năm 2012  (8-1-2012) ông Vũ Khoan nguyên Bí thư TƯ Đảng-phó thủ tướng chính phủ, có trả lời trên báo Đại Đoàn Kết  rằng: “”ghè” vào chân mình, tát vào má mình là chuyện khó nhất ”. Đương nhiên rồi, nếu người ta tham nhũng, hoặc cấp dưới, thân hữu người ta tham nhũng, đời nào người ta lại chống người ta, đệ tử, bộ hạ của người ta. Bất khả thi. Điều đó qua kiểm nghiệm thực tế, chính chính phủ, nghị quyết TƯ cũng thừa nhận tham nhũng diễn biến phức tạp, có chiều hướng tăng.

Vậy rõ ràng, điều chuyển mô hình là việc làm cần gấp. Gần đây cũng xuất hiện 1 số bài báo như kiến nghị của mặt trận tổ quốc, hoặc 1 số trí thức, cũng đề nghị cần kíp phải thay đổi mô hình. Theo tôi những kiến nghị đó là sáng suốt. Mô hình mới cần độc lập, ông chẳng làm việc gì ngoài việc chống tham nhũng. Dù để ở quốc hội hay ở văn phòng chủ tịch nước cũng tốt hơn hiện nay.

3-Cơ quan phòng chống tham nhũng cần đủ quyền lực

Tham nhũng là ai? Là những cán bộ có chức có quyền. Bà bán rau làm sao mà tham nhũng được. May ra cân điêu vớ vẩn là cùng. Vậy muốn chống tham nhũng đương nhiên anh phải được giao quyền hạn tương xứng, hoặc quyền hạn đặc biệt chứ không làm sao chống được. Họ phải được quyền điều tra, phong tỏa tài khoản…vv thậm chí có quyền dừng chức vụ đối tượng để điều tra.

4-Pháp luật phải đầy đủ, đủ nghiêm, đủ sức răn đe

Theo quan sát của tôi công tác xét xử, truy tố của chúng ta chưa đủ, nói đúng ra hãy còn nương nhẹ, cần điều chỉnh.

Như bên Trung Quốc quan tham xử chung thân đến tử hình là chuyện bình thường. Thậm chí đến UV Bộ chính trị như Trần Hy Đông, Trần Lượng Vũ cũng bị xử lý nghiêm như dân thường.

Một điểm nữa luật của chúng ta cũng cần xem xét. Như vừa qua một tội danh: “Điều 165. Tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng”  trong đó khoản 3. Phạm tội gây thiệt hại từ một tỷ đồng trở lên hoặc gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng khác, thì bị phạt tù từ mười năm đến hai mươi năm.  Hậu quả đặc biệt nghiêm trọng gây sụp đổ cả 1 tập đoàn, thất thoát hàng nghìn tỷ, gây thất nghiệp vài nghìn người, tác động xấu đến nền kinh tế, lạm phát cũng từ đó mà nên mà kịch khung chỉ 20 năm tù thật là nhẹ. Cần điều chỉnh chí ít kịch khung là chung thân. Đó chỉ là 1 ví dụ. Nếu không có những bản án nghiêm khắc, luật pháp đủ nghiêm thì làm sao đủ sức răn đe.  Vậy vấn đề sửa luật hình sự, tăng nặng các hình phạt về tội phạm tham nhũng cũng là vấn đề cần kíp.

Trong 4 điểm trên tôi cho rằng trước mắt điều chuyển mô hình là khâu đột phá:  là cần 1 uỷ ban phòng chống tham nhũng độc lập,  do ban chấp hành TƯ Đảng bầu ra, có đủ quyền hạn kiểm soát cả các thành viên cao cấp, uỷ viên bộ chính trị.

Công tác cán bộ, dùng người đơn giản là cầu hiền!

(Nguyễn Hải Đăng)
Đọc và bình:

“Người làm công tác cán bộ phải vô tư, phải tự đi tìm cán bộ để bổ nhiệm chứ đừng để cán bộ tìm tới mình. Khi người ta chạy tới nhà các đồng chí đem cái này, cái khác tới biếu để được bổ nhiệm… những cán bộ như thế nếu được bổ nhiệm chỉ có hại cho Đảng, cho chế độ. Tôi xin nói thật là những ai đã làm được việc thì họ không bao giờ chạy chọt, xin xỏ đâu”.

Bí thư Thành ủy Đà Nẵng Nguyễn Bá Thanh trong buổi nói chuyện với hơn 4.000 cán bộ lãnh đạo, quản lý từ cấp xã, phường đến các quận, huyện và sở ban ngành TP Đà Nẵng hôm 24/2/2012, được truyền hình trực tiếp trên đài truyền hình Đà Nẵng.

Lời bình 1:

Chí lí

Lời ông  nghe mẫn mùi
Chí lí quá đi thôi
Cán bộ công tác tốt
Như rọi đuốc tìm sao !

Lời bình 2:

Cần hiền

Công tác cán bộ
Bài học đẳng sơ:
Lưu Bị cầu hiền
“Tam cố thảo lư”