Thời gian ơi, xin hãy quay lại!

“Thời gian như lưỡi dao cứa vào lòng rỉ máu”
Thời gian trôi lặng lẽ âm thầm mà vun vút, vi vu…
Mới thôi Quỳnh Chi còn trên tay bố, ẵm ngửa thôi nôi, mà giờ vụt thành thiếu nữ mảnh mai, dây dây… như ở thôn quê là đôi năm nữa có thể nên duyên. Nằm vỗ trán, mồ hôi bỗng lã chã… thời gian ơi liệu có quay trở lại… không rồi… thời gian chỉ có thể phi tiếp trong màn đêm đông mịt mù…
Mới thôi Linh Dương và Đăng Quang là đôi bạn thưở thiếu thời, chơi tú lơ khơ còn chí chóe. Cô Hòa luyện chữ đẹp nhà gần trường PTCS Tân Định, nơi bố Đăng đèo 2 đứa chạy lên cầu thang chênh vênh, khúc khuỷu, mốc meo… ấy thế mà giờ đây 2 đứa đã trở thành nam thanh, nữ tú. Chàng nam thanh trắng trẻo bụ bẫm đã là sinh viên ĐH Thương Mại, còn cô nữ tú xinh xắn, ngây thơ giờ nghỉ trường Kinh-Công, mà đi du học nghề ở bên Đức.
Nắng lao xao, vàng vọt hắt qua hiên nhà, nhìn mãi mới nhận ra cháu gái thưở nào, giờ lớn quá, 19 tuổi, ồ tuổi đẹp nhất của thời con gái, hôm nay, cháu ra đi bên Đức như lời mẹ cháu học xong sẽ ở lại làm định cư bên đó. Xúc động lắm, bồi hồi lắm, vì cuộc sống, vì tương lai cháu trọn cho mình một lỗi rẽ… chào nhé… mơ ước có một ngày cháu trở về thăm bố mẹ với nụ cười rạng rỡ trên môi, với hình ảnh người con xa xứ thành công để báo hiếu cha mẹ Linh Dương ạ.
Đó thời gian trôi thật nhanh không…. như mình đây cũng đang tịnh tiến về buổi hoàng hôn…

Thời gian chẳng chờ đợi ai ngẫm mà ớn lạnh, chân tay ơi mi thật đáng ghét, sau cứng nhắc, rã rời vậy… có phải thời gian làm mi biến đổi thế không… ừ đúng rồi. Chỉ còn gì, khi thời gian qua đi, ngẫm ngợi và suy tư.

Thời gian minh chứng cho bản lĩnh của con người. Chào nhé… thời gian…

(Hải Đăng mưa 8-2019)

 

Cái chết…

(Tản văn)

Cái chết là nỗi buồn, bi sầu của kiếp người… Hôm nay nghe tin thầy Kinh hàng xóm mất mà nao lòng, cái dáng người gày gò, khuôn mặt hóp hép, đi liêng khiêng, đong đưa, hôm nào mà giờ đã về cõi thiên thu. Sáng ra ngồi hàng nước nghe kháo rằng ông là chuyên gia Dược học hàng đầu, thầy của nhiều chuyên gia dược học… Ờ mà thầy thuốc rồi cũng phải mất… ở cái tuổi ngoài 80 rồi… âu mệnh trời đã định…. biết làm sao.
Nhìn đám tang ông lại nhớ câu thơ mình từng viết:

Hoa rụng dưới vườn
Một cọng phù du
Xao xác mây mù
Cả rừng cô vắng

Hôm nay đúng là rừng người lặng lẽ, tiễn đưa…
Mới hôm qua thôi, báo, mạng sôi sục về một cái chết bất thường của một cháu bé mới 6 tuổi… học trường “quốc tế”, cũng là một cái chết… nhưng rõ ràng đây là một cái chết do lỗi người lớn, đầy hồ nghi… một cái chết đau đớn…
Đau đớn hơn nữa giở báo ra bắt gặp những cái chết mà kẻ thủ ác đã sát hại người mình từng thương mến chỉ vì ghen, chỉ vì níu kéo mà không được… Đó là cái chết bất hạnh, vô cùng đau đớn…
Dẫu ra đi là quy luật của trời đất, người minh mẫn có thể tìm cho mình cái chết nhẹ nhàng, bình an. Có thể tìm cách để kéo dài sự sống như bồi bổ, luyện tập. 100 tuổi mà vẫn nảy nở tình yêu đó thôi. Câu chuyện ở trại dưỡng lão Mỹ… minh chứng cho sự dẻo dai phi thường của con người.

Có thể số mệnh gặp thác trở bệnh tật, tai ương, họa khôn lường. Kiếp người mà… nỗi buồn nhân thế.

Có bà cô quen biết than vãn từ ngày chồng bất ngờ đột tử, bà vẫn thầm khóc, nhớ lại những ký ức đẹp đẽ xưa kia. Hình ảnh người chồng vẫn ngày hiện ra, ám ảnh, bà vẫn thường khóc một mình…

Biết làm sao, nỗi buồn của tạo hóa. Vượt lên nỗi buồn thôi cô ạ.

 

Đất mùn lác đác

Tựa ngày sinh sôi

Hoa lẫn tan rồi

Cả rừng hiu quạnh

 

Cho nên sự sống vẫn quý lắm. Nếu có chết, hãy bình an, tự tại. Chắc thầy thuốc Kinh hôm nay đã tự tại về với trời đất.  Truyền lại cho thế hệ sau những bài thuốc quý.

(Hải Đăng, ngày mưa nắng 2019)

 

 

Vụ “nựng” cháu bé trong thang máy

Hành động táo tợn, rất bản năng của ông nguyên cốp VKS Đà Nẵng trong thang máy: ôm cháu nhỏ gây ồn ào lâu nay hầu như ai cũng có thể biết. Mình chỉ xin góp vài lời sau khi quan sát kỹ Clip lan truyền trên mạng như sau:
Đầu tiên ông ta cầm điện thoại tay trái, còn nghe… sau đó ông ta bất ngờ ôm cháu bé bằng tay phải. Sau khi “nựng” xong tôi quan sát thấy ông ta đã cầm điện thoại ở tay phải, ở clip rất nhanh trong độ 1-2 giây ta phải rất tinh mới thấy. Vậy rằng trong lúc “nựng” ông ta đã kịp chuyển tay điện thoại, tay phải vừa quàng cháu bé vừa cầm điện thoại, còn lúc này tay trái trống trải sẽ làm gì!
Theo một phân tích bụng cháu bé có hóp lại, tôi quan sát trong clip đúng quả là trong tích tắc, cháu có hóp bụng, một phản xạ tự nhiên khi có “can dự”, vậy logic ra tay trái rỗi rãi của ông ta dùng vào việc này.
Qua phân tích trên để mọi người cùng suy ngẫm và tư rút ra kết luận cho riêng mình, còn kết tội ông ta cần phải chờ tòa án.
(NHĐ-2019)

 

Đa cấp-con dao 2 lưỡi

(Luận bàn sự đời)

Nếu ai mà nghe đến từ đa cấp đều giật mình dị ứng. Vì từ lúc nào không biết, đa cấp đã trở nên xấu xa trong ý nghĩ mọi người. Có lẽ là do những vụ lừa đảo do hình thức kinh doanh đa cấp mà ra. Dần dà trở nên thành nếp nghĩ, thành phản ứng phòng vệ, đa cấp là hoạt động không lành mạnh. Vậy thực chất đa cấp là thế nào. Sau đây tôi trình bày rằng bản chất đa cấp là một hình thức bán hàng, tự nó không xấu, mà là một mô hình bán hàng trực tiếp theo hình kim tự tháp. Mô hình này có một số công ty Hoa Kỳ áp dụng. Nó là mô hình tinh vi, đa tức là nhiều cấp, và càng lên cấp cao hơn thì lợi nhuận thu về càng cao, theo cấp số nhân. Mô hình này kiểu thuật toán, công phu, phức tạp, thỏa mãn, kích thích con người ta càng bán được nhiều, càng giới thiệu được nhiều đồng nghĩa lên được cấp, đồng nghĩa hoa hồng càng nhiều. Thậm chí thu nhập khủng. Chính vì thế bản chất đa cấp cũng chỉ là một hình thức bán hàng giống như hình thức khác là hình thức truyền thống qua trung gian, đại lý, siêu thị. Tất nhiên đa cấp là hình thức bán hàng trực tiếp do người mua mua trực tiếp của công ty và bán trực tiếp tới người tiêu dùng, bỏ qua các hình thức trung gian, bỏ qua quảng cáo, nên lợi nhuận của nhà sản xuất một phần trả hoa hồng cao cho người bán hàng đa cấp. Nên nếu anh có khả năng thuyết phục, nhanh nhậy, có mối quan hệ, anh lựa chọn hình thức này và có thể thành công với mức thu nhập cao.

Bản chất đa cấp như vậy là không xấu, nó chỉ xấu khi bạn không tuân thủ theo những nguyên tắc bán hàng mà các công ty sử dụng phương pháp này đề ra mà thôi. Ví dụ như bán không đúng giá, phá giá, quảng cáo quá lên, hoặc là lôi kéo, áp đặt người khác một cách bất thường. Vì lợi nhuận cao mà làm sai. Hoặc là biến thái, biến tướng, lừa lọc.

Một trong biến tướng điển hình là huy động tiền lấy lãi xuất cao. Sau đó lấy tiền của người sau trả lãi xuất cho người gửi trước. Chẳng sản xuất, bán ra sản phẩm gì… đến một lúc nào đó không còn khả năng trả thì dẫn đến sụp đổ. Kết cục người gửi mất tiền hàng loạt.

Như trên đã nói, ngay cả khi có sản phẩm tốt, thì việc bán hàng cũng phải tuân thủ những nguyên tắc do công ty bán hàng đa cấp đề ra mới lành mạnh và cạnh tranh sòng phẳng giữa những người bán hàng.

Vậy đa cấp tự nó không xấu là hình thức bán hàng theo mô hình kim tự tháp ở Việt Nam hiện cũng có những người bán hàng cho các thương hiệu nước ngoài và thành công. Do họ tuân thủ đúng và có năng lực trong lĩnh vực này. Còn thái quá, biến nó trở thành một đạo, lôi kéo, dụ dỗ, làm không chuẩn đều có thể gây ra hệ lụy tai tiếng, con dao hai lưỡi.

(Hải Đăng-2019)

 

 

 

 

Cuộc hôn nhân của 2 cụ đều trên 100 tuổi

Cuộc tình trăm tuổi thật lạ lẫm
Giống như đêm đông bừng sáng tỏa
Như ngọn đèn hiu hắt chợt bùng cháy
Lửa dữ dội khúc tình ái vượt thời gian

Hạnh phúc trăm tuổi thật kỳ ảo
Như men say rượu nồng lâng lâng
Giống sắc cầu vồng 7 màu loang loáng
Lấp lóa ẩn hiện lung linh xa xa

Hôn nhân trăm tuổi thật đặc sắc
Minh chứng về thử thách vượt thời gian
Sức sống con người là bất tận
Tình yêu đâu giới hạn tuổi xuân

Những ngày bình yên và hạnh phúc
Tâm tình bên chiếc xe lăn thời gian
Du dương trong thiền viện dưỡng lão
Bên cung đàn 100 tuổi dấu yêu

(NHĐ- 7-2019)

 

 

Nếu là tôi: Ứng xử trong trường hợp đặc biệt

Có một cậu con trai làm trong ngành kinh doanh xúc xích khá nổi tiếng. Sau thời gian dài gây dựng thương hiệu cậu ta thành công và bán thương hiệu đi… được vài trăm tỷ. Cậu ta cho bố cũng cỡ nghe nói 300 tỷ để báo hiếu cha, phần còn lại kinh doanh việc khác. Nghe con số đó thật là khủng khiếp giấc mơ của hàng nghìn người. Ông bố gần 90 tuổi móm mém nói với bạn: “Tôi từng này tuổi ăn còn khó vây mấy trăm tỷ con nó cho để làm gì?”. Người bạn bất ngờ chẳng biết trả lời sao!

Ấy nếu phải mình thì rằng thì mà là sẽ đi làm từ thiện thôi. Nếu còn trẻ U60-70 còn ăn chơi được chứ gần 90 đúng là tiêu cái gì! Vậy há tốt nhất là đi làm từ thiện. Cứu giúp những người khốn khó. Xây độ vài chục căn nhà tình nghĩa. Phải không ạ. Vừa được tiếng vừa chi tiêu có hiệu quả, chất lượng, ý nghĩa, nhân văn.

 

 

 

Trí khôn người Việt 22: “Càng quen càng lèn cho đau”

Câu nói nghe có vẻ vô lý, bởi vì thường ra ngoài xã hội làm việc gì người ta thường hay hỏi, anh chị quen biết nhau à, đi bệnh viện chẳng hạn, muốn nhanh cần quen biết, đi giao dịch bất cứ cái gì nếu có quen biết chẳng hơn? Thông thường là vậy, ủa thế câu nói của các cụ lại không đúng chăng? Sao lại “càng quen càng lèn cho đau”, vô lý quá, ấy vậy mà trong những trường hợp nhất định lại có lý. Đừng tưởng nhá, quen biết đó những có thể đâm dao vào người mình ngay… tất nhiên vì một lý do nào đó: ghen ghét đố kỵ, “trâu buộc ghét trâu ăn”, tranh dành bổng lộc…, rất nhiều nguyên nhân để mà “lèn nhau”.
Cho nên từng trường hợp cụ thể câu nói ngày xưa khá thấm thía, giúp ta cần cẩn trọng với người, nhìn người muốn tin tưởng hay không nên có các phép thử.
Đơn cử như trong cuộc sống, tôi lấy một ví dụ như sau: hồi tôi xây nhà với bao trục trặc, phức tạp, bị tạm dừng trong 2 tháng. Thời điểm đó rối như tơ vò, là người đứng mũi chịu sào, tôi có tâm sự với một người quen, nào ngờ bị chửi là ngu, người quen đó còn tự đắc cho mình là giỏi, còn tôi quả là thằng kém cỏi, ếch ộp. Người quen đó là người khá ân tình, tôi còn từng giúp đỡ gia đình họ nào ngờ nhận lời chỉ trích cay đắng, khác nào thêm dầu vào lửa, khác nào bị mũi kim chích thật đau đớn. Tôi phát khùng lớn tiếng, đêm đó về nhà suy nghĩ….
Thời gian trôi đi, khó khăn như định mệnh, nhưng vượt qua nó cũng là định mệnh là cơ duyên, căn nhà được đổ móng, được lên tầng 1,2,3, tum. mái…. đàng hoàng, hiên ngang.
Giờ mình ra gặp người quen nọ và nói rằng mình còn cho thuê được tầng 1… mình ngu quá nhỉ, người quen nọ lúc mình khó khăn đâu có giúp đỡ được gì đâu, mà “lèn cho thật đau” đấy chứ.
Cuộc sống muôn hình vạn trạng, nếu có gặp hoàn cảnh tương tự đừng trách ai, mà hãy tự trách mình nhìn lầm người. Người quen như vậy chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt thôi.
Câu nói của các cụ khá linh nghiệm đấy chứ. Bài học cụ thể về sự phức tạp trong cuộc sống để ta có thêm kinh nghiệm, bản lĩnh khắc phục, xử lý những vấn đề rắc rối xảy ra. Nguyên tắc là không nao núng, tiếp tục tìm các phương án khác để giải quyết. Miễn là hiệu quả.
(NHĐ-7-2019)