Kỷ niệm họp lớp 30 năm cấp III, Lý Tự Trọng

(Thơ trữ tình)

30 năm một giấc mơ học đường…
Từ ngày ra trường bao nhiêu thăng trầm, biến cố
Từ những người ngô nghê, ngộc nghệch giờ đã dần
cứng cáp, hiểu lẽ, hiểu đời…
47 tuổi một độ tuổi chưa già nhưng đâu còn trẻ!

Tôi vui vì gặp được hầu hết bạn cũ
trải nghiệm một chuyến du lịch sang trọng…
và khá lãng mạn
Cảm xúc ơi, lại ùa về lãng đãng…

Giữa bộn bề ngổn ngang cuộc sống
ta lại được đắm chìm về tuổi thơ đẹp đẽ

“nhà thơ ơi, hãy ngâm thơ”
giọng vẳng vẳng bên tai
tôi giật mình, đâu đó!!!
đưa ta về cõi nào, xa vời vợi

Tôi tìm lại chính mình… vang vang….

Từ suy nghĩ đến hiện thực: xa thăm thẳm

(Ghi chép của Nguyễn Hải Đăng)
Một ngày nọ trời trong xanh vời vợi, gió hiu hiu mơn man trên làn da khiến tâm hồn phấn trấn lạ thường. Ngày đó cách đây 5 năm. Cái ngày định mệnh của một ý nghĩ lạ lùng rằng: mình cần có một văn phòng để làm việc. Chuyện nhỏ như con thỏ. Đó là câu cửa miệng hài hước của các bạn trẻ. Muốn có văn phòng ư, đi thuê là có ngay. Nhưng mà tớ đâu có tiền mà thuê, thế thì mình có căn nhà bố mẹ để lại, tìm cách mà nâng cấp nó có phải hơn không? Từ ý nghĩ đến thực tế là một khoảng cách. Ngặt nỗi nhà mình ở tầng 2 đua ra mặt sau, nhà hàng xóm ở tầng 1 đua ra mặt trước. Hai nhà chung nhau một cầu thang và đâm lung tung vào nhau. Lịch sử khu đó là thế. Muốn cải tạo nâng cấp thì phải có sự đồng ý của nhà hàng xóm.
Nhớ năm nào ông hàng xóm ra phán câu xanh rờn: “Nhà tao có 2 con gái tao cần đ. gì, cứ thế mà sống, sau này con gái đi lây chồng có nhà chồng lo”.
Vắt tay lên chán ngẫm ngợi. Ôi đời sao mà oái oăm tệ. Muốn làm cũng không xong, giấc mơ sẽ chôn vùi theo năm tháng thôi. Ông ý mà không thiện chí phân chia lại thì có mà tèo.
Bỗng vật đổi sao dời, thời gian làm lòng người biến chuyển. Số là nhà ông hàng xóm thấp sát mặt đường, mưa to là ngập vào nhà. Ông ý gọi thợ vào cải tạo thì thợ phán đại tu lại ngốn cỡ 2 trăm. Hai vợ chồng giật mình nhẩm tính nếu sửa như vậy quá tội, thà xây mới cho xong. Lại hình như nghe nói bà vợ được chia một khoản thừa kế nên giờ đây họ khá rủng rỉnh tiền. Thế là quyết định ngay và luôn, gió đổi chiều. Ông hàng xóm sang nhà mình gợi ý: “hay nhà tao và nhà mày cùng xây đi, chia đôi”.
Trời vớ được vàng, đang lo lắng không biết cách nào để xây, thì ông hàng xóm tự mò sang gợi ý. Vui quá. Quyết một cái to đoành: Nhất trí.
Thế là hội nghị bàn tròn được mở ra: đàm phán phân chia ranh giới. Cưa đi, tính lại, tham khảo trong khu, có 2 phương án. Phương án 1: Cầm dây đo từ đầu nọ đến đầu kia rồi chia đôi. Phương án 2: Cắt từ giữa trên nóc 2 nhà cắt xuống. Ông chú khăng khăng chia theo phương án 2. Theo kinh nghiệm hàng xóm phương án 2 nhà mình ít hơn 5 ly, lúc này mình quyết định nhanh, chấp nhận phương án 2. Vì lúc đó mình suy nghĩ mình là người trẻ cần suy nghĩ thoáng hơn, họ thuộc hàng cô, chú, họ tính toán sẽ chi ly, còn mình chẳng nhẽ lại thế. Thứ hai có thiệt chút (như hàng xóm nói) nhưng hãy nhìn tương lai đi, ta sẽ có khổ đất vuông vắn xây lên cao vút. Ôi ta sẽ là chủ một văn phòng trong tương lai. Còn nếu không việc chia thất bại hai nhà sẽ mãi kìm hãm nhau.
Thế là ngày ấy đã đến, mình đặt bút ký roẹt, phân chia ranh giới. Và sau đó quyết định đập nhà, xây.
Nào là bản vẽ, nào là xin phép xây dựng, nào là tài chính.
Đau đầu nhất vẫn là xin phép xây dựng và tài chính.
Tài chính ít, tiết kiệm từng hạng mục, chi phí đội lên vì thiếu kinh nghiệm.
Quả thực bước qua ranh giới mỏng manh của một người cả đời chưa bao giờ quản trị tài chính dự án là một thử thách lớn với mình (có thể nhỏ bé so với người khác).
Nếu không có sự linh hoạt, xoay xở, không có sự giúp đỡ tài trợ về tài chính của gia đình (bố Đăng Trung đã mất), chắc là căn nhà cũng không thể hoàn thiện 100%.
Văn phòng đẹp đẽ đã khai trương đúng như giấc mơ. Từ ngày đó liên tục những công việc đọc, diễn quảng bá thơ, văn trên facebook, youtube được tiếp nối. Nó là chuỗi liền mạch tốt đẹp. Một sự logic bất ngờ ngoài dự đoán khi hơn 10 năm rồi hàng đống thơ nằm im lìm trong ngăn kéo, va ly, giờ được thời: ngọ nguậy, nổ tung.
Sau khi xây nhà xong độ hơn 1 năm. Bà cô ruột từ tận miền Nam ra chơi xuýt xoa. Bà không ngờ thằng cháu cù lần năm nào lại xây được căn nhà khang trang như vậy. Và bà còn hỏi một câu xanh rờn: “Cháu dạo này nổi tiếng về thơ ca lắm à?”.
Đêm đó lại nằm vắt chán suy nghĩ. Có phải thế không nhỉ? Bình thường thôi. Nhà mình đâu có thang máy? Còn thơ ca ư: “Theo cháu nghĩ, mới chỉ là hành trình quảng bá ban đầu, chỉ là bay la đà thôi, chứ chưa lên không trung đâu!”.
Từ suy nghĩ đến thực tế là xa thăm thẳm. Nhưng nếu kiên trì, nhẫn nại và cơ hội đến thì ngay lập tức nắm bắt lấy. Dẫu không được toại nguyện 100% thì cũng có thể được 70-80% là được rồi. Thế thôi.
(Hải Đăng 7-2020, kỷ niệm 3 năm khởi công xây nhà Trương Định)

 

 

 

Ngẫm về công ty da giầy Đài Loan khi sa thải công nhân lúc khó khăn

Doanh nghiệp đó Đài Loan
Vốn của ngài Tỷ phú
Đi lên từ tay trắng
Bình dị giữa bao người

Giày da ngành mũi nhọn
Đóng hàng triệu đơn hàng
Xuất 5 châu bốn bể
Vang uy danh ngời ngời

Tầm nhìn vượt biên giới
Rực rỡ ngàn mùa hoa
Trao cơ nghiệp ái nữ
Rút về ẩn phù xa

Trong thời kỳ bệnh đến
Lao đao mọi ngành hàng
Cắt giảm giờ đã điểm
Đau xót mọi con người

Doanh nghiệp ngài chơi đẹp
1 tháng bù đắp đền
Cho 1 năm gắn bó
Để bồi hoàn về non

Nên có người 1 cục
Gần 200 triệu tròn
Người ít dăm ba chục
Gọi là còn nước non!

Hiếm khi nào sa thải
Mà công nhân hài lòng
Như là doanh nghiệp nọ
Bởi tình người khó khăn.

Ai cho tôi lòng tốt
Tôi sẽ nhớ đến già
Dù là chân tình nhỏ
Cũng là đạo nhân văn.

(Hải Đăng-2020)

 

Trí khôn người Việt 23: Mạnh vì gạo, bạo vì tiền

(Luận bàn sự đời)

Ngày xưa văng vẳng bên tai câu nói mà ai cũng có thể được nghe: “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Câu nói rất thực tế. Giống như câu: “có thực mới vực được đạo”, nếu không người ta cho rằng chỉ có lý thuyết suông. Không có gì trong tay ra đường nói chẳng ai nghe. Thời buổi này đói kém rõ ràng là một bi kịch. Trong gia đình bố mẹ mà nghèo đói quá cũng khổ tâm nhất là con cái nhìn vào, không bằng bạn bằng bè, bì tị, gia đình không còn hạnh phúc… cho nên kẻ giàu sang quyền quý kiểu gì vẫn là mơ ước của nhiều người. Ít ra là vun xới cho tổ ấm được bền vững, ấm no. Ra đường kẻ có tiền  vẫn được trọng vọng. Xã hội càng ngày càng thực tế. Anh phú quý vào quán ăn sang trọng là được cơm bưng nước rót, nhân viên ân tình, niềm nở. Đủ các dịch vụ phục vụ các thượng đế đến tận răng. Anh túi dày vào quán bao giờ chẳng hét to, thét lớn, tự tin hơn nhiều. Túi rỗng muốn vào quán cà phê cũng phải suy nghĩ, ngồi chắc co ro vào một góc. Câu nói đó thấm thía và chẳng bao giờ sai. Chỉ có điều đồng tiền anh kiếm ra bằng cách nào, có phải mồ hôi nước mắt của anh không. Có phải bằng trí tuệ, nỗ lực chính đáng của anh, chị không? Đó mới là điều đáng bàn. “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, kẻ có tiền tự tin hơn hẳn trong mọi giao dịch, lịch lãm và thời 4.0 người ta gọi là quyền lực mềm. Tỷ phú đô la giờ có thể khuynh đảo nghiêng ngả xã hội như chơi. Tất nhiên đồng tiền sắc lắm. Lưỡi dao cứa rỉ máu như chơi. Trí khôn đó vẫn văng vẳng, cho ta nhiều suy ngẫm, mặt tích cực quá rõ ràng, còn mặt tiêu cực cũng cần cẩn trọng. Để có sức mạnh mềm đúng nghĩa cần đổ mồ hôi, sôi nước mắt, chứ không phải tự nhiên ở trên trời rơi xuống, hay là đi bốc được của thiên hạ. “Của thiên trả địa” nhé.  Nên vận dụng trí khôn đó, quyền lực tiền bạc đó để tạo ra giá trị gì cho xã hội mới là điều trăn trở, suy ngẫm. “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền” nhưng bằng mồ hôi, nước mắt, trí tuệ chân chính mới bền vững.

(Hải Đăng,4-2020)

Vươn lên

(Thơ triết lý)

Tôi ngước ra nhìn ra bầu trời
Ngắm nhìn những vầng tinh tú
Tôi suy nghĩ, trăn trở về cuộc đời
Những điều ẩn chứa miên man

Tôi khẽ mỉm cười, lặng đọng
Về những thành tựu trong cuộc sống
Của những gì loài người đã tạo ra
Vô cùng tuyệt diệu!

Tôi ngước mắt nhìn xa, xa nữa
Những khám phá tương lai
Cuộc chinh phục kỳ vĩ
Cho những phát minh kỳ diệu

Tôi trầm ngâm, miên man
Tìm ra giấc mơ của bản thân
Như cuộc chinh phạt gian khổ
Để có ngày vươn tới tầm cao!
(6-2020)

Đêm và quán nhỏ!

(thơ đời sống-xã hội)

Nửa đêm lang thang trên đường
Ngắm cảnh lãng đãng vô thường lặng thinh
Bước chân tìm trốn vô minh
Giật mình tự hỏi giống mình, người ta?
Chẳng qua kiếm sống đó mà
Già, trẻ cũng kiếp phôi pha con đường
Thói quen ai rõ tỏ tường!
Để mà gặm nhấm tình thương kiếp người
Ai ơi kiếm sống đó thôi
Vinh, nhục đều hưởng để đời mai sau
Mai ngày sang trang đổi màu?
Nhớ hôm kiếm nhặt đêm thâu lối này
Ghi trong gió ấm thầm thì
Khuôn mặt rạng rỡ ướt mi áo nhàu.
(NHĐ, 6-2020)

Nhiệt tình thời 4.0

(thơ đời sống-xã hội)

Thời trai trẻ sẵn sàng nhiệt tình
lao sang nhà hàng xóm, bưng bê dọn dẹp, sửa nhà
chuyện nhỏ như “con voi”…
Lớn lên mang máu nhiệt tình đó
xông pha, khói lửa…
Nhiệt tình tốt đẹp như bản năng tự nhiên vậy…

Thời 4.0 mang nhiệt tình lao đi…
như mũi tên bay vun vút… loang loáng
cái nhiệt tình ngây thơ…
nhưng rồi một ngày bỗng ngộ ra
cần vô vàn tri thức.

Nếu chỉ có nhiệt tình không
như thuyền lưng chừng sóng
nửa đường quay bờ, sóng đánh tan…

Thời 4.0 nhiệt tình chưa đủ
mất tiền đồ trong phút giây
bởi cần nhiều tri thức
giàu kinh nghiệm, con số, bài toán nằm lòng.
(Hải Đăng, 2020)