Trí khôn người Việt 23: Mạnh vì gạo, bạo vì tiền

(Luận bàn sự đời)

Ngày xưa văng vẳng bên tai câu nói mà ai cũng có thể được nghe: “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”. Câu nói rất thực tế. Giống như câu: “có thực mới vực được đạo”, nếu không người ta cho rằng chỉ có lý thuyết suông. Không có gì trong tay ra đường nói chẳng ai nghe. Thời buổi này đói kém rõ ràng là một bi kịch. Trong gia đình bố mẹ mà nghèo đói quá cũng khổ tâm nhất là con cái nhìn vào, không bằng bạn bằng bè, bì tị, gia đình không còn hạnh phúc… cho nên kẻ giàu sang quyền quý kiểu gì vẫn là mơ ước của nhiều người. Ít ra là vun xới cho tổ ấm được bền vững, ấm no. Ra đường kẻ có tiền  vẫn được trọng vọng. Xã hội càng ngày càng thực tế. Anh phú quý vào quán ăn sang trọng là được cơm bưng nước rót, nhân viên ân tình, niềm nở. Đủ các dịch vụ phục vụ các thượng đế đến tận răng. Anh túi dày vào quán bao giờ chẳng hét to, thét lớn, tự tin hơn nhiều. Túi rỗng muốn vào quán cà phê cũng phải suy nghĩ, ngồi chắc co ro vào một góc. Câu nói đó thấm thía và chẳng bao giờ sai. Chỉ có điều đồng tiền anh kiếm ra bằng cách nào, có phải mồ hôi nước mắt của anh không. Có phải bằng trí tuệ, nỗ lực chính đáng của anh, chị không? Đó mới là điều đáng bàn. “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền”, kẻ có tiền tự tin hơn hẳn trong mọi giao dịch, lịch lãm và thời 4.0 người ta gọi là quyền lực mềm. Tỷ phú đô la giờ có thể khuynh đảo nghiêng ngả xã hội như chơi. Tất nhiên đồng tiền sắc lắm. Lưỡi dao cứa rỉ máu như chơi. Trí khôn đó vẫn văng vẳng, cho ta nhiều suy ngẫm, mặt tích cực quá rõ ràng, còn mặt tiêu cực cũng cần cẩn trọng. Để có sức mạnh mềm đúng nghĩa cần đổ mồ hôi, sôi nước mắt, chứ không phải tự nhiên ở trên trời rơi xuống, hay là đi bốc được của thiên hạ. “Của thiên trả địa” nhé.  Nên vận dụng trí khôn đó, quyền lực tiền bạc đó để tạo ra giá trị gì cho xã hội mới là điều trăn trở, suy ngẫm. “Mạnh vì gạo, bạo vì tiền” nhưng bằng mồ hôi, nước mắt, trí tuệ chân chính mới bền vững.

(Hải Đăng,4-2020)

Bàn thêm về Đa cấp

(Luận bàn sự đời)
Như bài đầu tiên đã nói đa cấp là một hình thức bán hàng theo kiểu mạng lưới. Đây là hình thức bán hàng du nhập từ Hoa Kỳ, một hình thức bán hàng khác biệt. Không giống như hình thức bán hàng thông thường mà ở đây họ xây dựng một hình bán hàng theo kiểu mạng lưới hình kim tự tháp: đầu tiên ta ở cấp dưới sau đó dần phấn đấu đạt lên cấp cao hơn và lên đến đỉnh tháp lúc đó ta đạt vị trí cao ngất với mức thu nhập khủng. Khi tìm hiểu mô hình nay tôi khá ngạc nhiên như kiểu thuật toán, hàm chứa sáng tạo của những bộ óc thông minh.
Một người bán hàng càng lên cấp cao hơn thì được mức triết khấu (tức là mua rẻ) cao, ví dụ đạt được đơn hàng 10 triệu được hưởng mức triết khấu 35%, nhưng nếu đặt một đơn hàng 100 triệu sẽ được hưởng mức triết khấu 50% đồng thời lên được cấp. Có một loạt các cấp tương ứng với mỗi cột mốc đạt được. Không những thế khi giới thiệu được cho người cấp dưới bán, thì khi người cấp dưới bán hàng mình cũng được phần trăm chênh lệch từ 15-25% có nghĩa là lợi đơn lợi kép. Bài toán ở đây là ta càng giới thiệu nhiều người tuyến dưới ta càng được hưởng % hoa hồng nhiều, tầng tầng lớp lớp hoa hồng, cho nên kích thích vô cùng người bán. Phần hoa hồng này (tuyến dưới) nhiều khi cao hơn nhiều lần doanh thu của tự mình bán hàng.
Herbalife là một ví dụ điển hình. Trong bức tranh ảm đạm của các loại biến tướng đa cấp các ngành nghề vẫn hiếm hoi có một thương hiệu đa cấp làm ăn đàng hoàng. Đó là thức ăn dinh dưỡng Hoa Kỳ do công ty Herbalife Việt Nam kinh doanh. Công ty đa cấp này quản lý tương đối chặt chẽ, tuân thủ đúng các quy định do công ty mẹ ở Hoa Kỳ đưa ra. Xin nói là tương đối thôi nhé, cho nên họ làm ăn khá thành công. Các triệu phú gần đây nổi lên khá nhiều với thu nhập trên 100 triệu/tháng. Người lên đỉnh tháp thu nhập cỡ tỷ/tháng. Quả là ước mơ phải không ạ! Thành công này liệu có giữ được lâu dài hay không phụ thuộc vào quá trình làm ăn lành mạnh, giữ gìn đúng bộ quy tắc đạo đức nghề nghiệp. Và trên hết dù là kinh doanh bán hàng cũng nên có cái tâm. Giàu cần phải sang.
Nhờ có sản phẩm dinh dưỡng Herbalife đó mà nay nhiều người Việt tham gia kinh doanh, mở nhóm dinh dưỡng có thu nhập tốt, nâng cao sức khỏe cộng đồng.
Còn biến tướng thì vô vàn, huy động tiền vô đối, đa cấp BĐS liều lĩnh, thu tiền phi pháp… đều dẫn đến nguy cơ sụp đổ, tiền mất tật mang.
Đa cấp hãy làm đúng quy tắc chọn sản phẩm có uy tín, bán hàng có trách nhiệm, nhiệt huyết, thành quả thu nhập sẽ đến. Leo lên đỉnh tháp mà hưởng thụ.

Vụ “nựng” cháu bé trong thang máy

Hành động táo tợn, rất bản năng của ông nguyên cốp VKS Đà Nẵng trong thang máy: ôm cháu nhỏ gây ồn ào lâu nay hầu như ai cũng có thể biết. Mình chỉ xin góp vài lời sau khi quan sát kỹ Clip lan truyền trên mạng như sau:
Đầu tiên ông ta cầm điện thoại tay trái, còn nghe… sau đó ông ta bất ngờ ôm cháu bé bằng tay phải. Sau khi “nựng” xong tôi quan sát thấy ông ta đã cầm điện thoại ở tay phải, ở clip rất nhanh trong độ 1-2 giây ta phải rất tinh mới thấy. Vậy rằng trong lúc “nựng” ông ta đã kịp chuyển tay điện thoại, tay phải vừa quàng cháu bé vừa cầm điện thoại, còn lúc này tay trái trống trải sẽ làm gì!
Theo một phân tích bụng cháu bé có hóp lại, tôi quan sát trong clip đúng quả là trong tích tắc, cháu có hóp bụng, một phản xạ tự nhiên khi có “can dự”, vậy logic ra tay trái rỗi rãi của ông ta dùng vào việc này.
Qua phân tích trên để mọi người cùng suy ngẫm và tư rút ra kết luận cho riêng mình, còn kết tội ông ta cần phải chờ tòa án.
(NHĐ-2019)

 

Đa cấp-con dao 2 lưỡi

(Luận bàn sự đời)

Nếu ai mà nghe đến từ đa cấp đều giật mình dị ứng. Vì từ lúc nào không biết, đa cấp đã trở nên xấu xa trong ý nghĩ mọi người. Có lẽ là do những vụ lừa đảo do hình thức kinh doanh đa cấp mà ra. Dần dà trở nên thành nếp nghĩ, thành phản ứng phòng vệ, đa cấp là hoạt động không lành mạnh. Vậy thực chất đa cấp là thế nào. Sau đây tôi trình bày rằng bản chất đa cấp là một hình thức bán hàng, tự nó không xấu, mà là một mô hình bán hàng trực tiếp theo hình kim tự tháp. Mô hình này có một số công ty Hoa Kỳ áp dụng. Nó là mô hình tinh vi, đa tức là nhiều cấp, và càng lên cấp cao hơn thì lợi nhuận thu về càng cao, theo cấp số nhân. Mô hình này kiểu thuật toán, công phu, phức tạp, thỏa mãn, kích thích con người ta càng bán được nhiều, càng giới thiệu được nhiều đồng nghĩa lên được cấp, đồng nghĩa hoa hồng càng nhiều. Thậm chí thu nhập khủng. Chính vì thế bản chất đa cấp cũng chỉ là một hình thức bán hàng giống như hình thức khác là hình thức truyền thống qua trung gian, đại lý, siêu thị. Tất nhiên đa cấp là hình thức bán hàng trực tiếp do người mua mua trực tiếp của công ty và bán trực tiếp tới người tiêu dùng, bỏ qua các hình thức trung gian, bỏ qua quảng cáo, nên lợi nhuận của nhà sản xuất một phần trả hoa hồng cao cho người bán hàng đa cấp. Nên nếu anh có khả năng thuyết phục, nhanh nhậy, có mối quan hệ, anh lựa chọn hình thức này và có thể thành công với mức thu nhập cao.

Bản chất đa cấp như vậy là không xấu, nó chỉ xấu khi bạn không tuân thủ theo những nguyên tắc bán hàng mà các công ty sử dụng phương pháp này đề ra mà thôi. Ví dụ như bán không đúng giá, phá giá, quảng cáo quá lên, hoặc là lôi kéo, áp đặt người khác một cách bất thường. Vì lợi nhuận cao mà làm sai. Hoặc là biến thái, biến tướng, lừa lọc.

Một trong biến tướng điển hình là huy động tiền lấy lãi xuất cao. Sau đó lấy tiền của người sau trả lãi xuất cho người gửi trước. Chẳng sản xuất, bán ra sản phẩm gì… đến một lúc nào đó không còn khả năng trả thì dẫn đến sụp đổ. Kết cục người gửi mất tiền hàng loạt.

Như trên đã nói, ngay cả khi có sản phẩm tốt, thì việc bán hàng cũng phải tuân thủ những nguyên tắc do công ty bán hàng đa cấp đề ra mới lành mạnh và cạnh tranh sòng phẳng giữa những người bán hàng.

Vậy đa cấp tự nó không xấu là hình thức bán hàng theo mô hình kim tự tháp ở Việt Nam hiện cũng có những người bán hàng cho các thương hiệu nước ngoài và thành công. Do họ tuân thủ đúng và có năng lực trong lĩnh vực này. Còn thái quá, biến nó trở thành một đạo, lôi kéo, dụ dỗ, làm không chuẩn đều có thể gây ra hệ lụy tai tiếng, con dao hai lưỡi.

(Hải Đăng-2019)

 

 

 

 

Trí khôn người Việt 22: “Càng quen càng lèn cho đau”

Câu nói nghe có vẻ vô lý, bởi vì thường ra ngoài xã hội làm việc gì người ta thường hay hỏi, anh chị quen biết nhau à, đi bệnh viện chẳng hạn, muốn nhanh cần quen biết, đi giao dịch bất cứ cái gì nếu có quen biết chẳng hơn? Thông thường là vậy, ủa thế câu nói của các cụ lại không đúng chăng? Sao lại “càng quen càng lèn cho đau”, vô lý quá, ấy vậy mà trong những trường hợp nhất định lại có lý. Đừng tưởng nhá, quen biết đó những có thể đâm dao vào người mình ngay… tất nhiên vì một lý do nào đó: ghen ghét đố kỵ, “trâu buộc ghét trâu ăn”, tranh dành bổng lộc…, rất nhiều nguyên nhân để mà “lèn nhau”.
Cho nên từng trường hợp cụ thể câu nói ngày xưa khá thấm thía, giúp ta cần cẩn trọng với người, nhìn người muốn tin tưởng hay không nên có các phép thử.
Đơn cử như trong cuộc sống, tôi lấy một ví dụ như sau: hồi tôi xây nhà với bao trục trặc, phức tạp, bị tạm dừng trong 2 tháng. Thời điểm đó rối như tơ vò, là người đứng mũi chịu sào, tôi có tâm sự với một người quen, nào ngờ bị chửi là ngu, người quen đó còn tự đắc cho mình là giỏi, còn tôi quả là thằng kém cỏi, ếch ộp. Người quen đó là người khá ân tình, tôi còn từng giúp đỡ gia đình họ nào ngờ nhận lời chỉ trích cay đắng, khác nào thêm dầu vào lửa, khác nào bị mũi kim chích thật đau đớn. Tôi phát khùng lớn tiếng, đêm đó về nhà suy nghĩ….
Thời gian trôi đi, khó khăn như định mệnh, nhưng vượt qua nó cũng là định mệnh là cơ duyên, căn nhà được đổ móng, được lên tầng 1,2,3, tum. mái…. đàng hoàng, hiên ngang.
Giờ mình ra gặp người quen nọ và nói rằng mình còn cho thuê được tầng 1… mình ngu quá nhỉ, người quen nọ lúc mình khó khăn đâu có giúp đỡ được gì đâu, mà “lèn cho thật đau” đấy chứ.
Cuộc sống muôn hình vạn trạng, nếu có gặp hoàn cảnh tương tự đừng trách ai, mà hãy tự trách mình nhìn lầm người. Người quen như vậy chỉ đáng nhìn bằng nửa con mắt thôi.
Câu nói của các cụ khá linh nghiệm đấy chứ. Bài học cụ thể về sự phức tạp trong cuộc sống để ta có thêm kinh nghiệm, bản lĩnh khắc phục, xử lý những vấn đề rắc rối xảy ra. Nguyên tắc là không nao núng, tiếp tục tìm các phương án khác để giải quyết. Miễn là hiệu quả.
(NHĐ-7-2019)

 

Trí khôn người Việt 21: “Chó cứ sủa, đường ta ta cứ đi”

(Luận bàn sự đời)
Các cụ có câu thật thâm thúy. Hình ảnh tương trưng rằng trong quá trình mình làm việc gì đó, sẽ bị những lời dèm pha, dè bỉu, xúc xiểm, ảnh hưởng đến suy nghĩ, ảnh hưởng đến công việc của chúng ta làm chúng ta nao núng, phân tâm chán nản thậm chí sốc rồi có thể bỏ cuộc. Nên lời khuyên răn thật là chí lý giúp ta bình tâm, vững tin, nghị lực, khi con đường ta đã hoạch định đã tin tưởng là hay ho chuẩn xác rồi thì việc gì phải băn khoăn, lăn tăn, cứ thế mà thẳng tiến. Câu nói: “Chó cứ sủa đường ta ta cứ đi” rất thâm thúy ở chỗ là câu đối đáp thẳng thừng phản bác một cách mạnh mẽ và dứt khoát. Cuộc sống cần sự dứt khoát, khi mới vào đời thường người ta non nớt, thậm chí bị ném đá tập thể khi dám làm điều khác biệt. Nên đôi khi run rẩy mà bỏ cuộc, vậy lúc này hãy ghi nhớ đến câu này nhé. Đôi khi cũng chỉ vì ghen ghét, “trâu buộc ghét trâu ăn” mà người ta buông lời xúc xiểm thôi. Nếu hoang mang mà bỏ cuộc thì cơ hội thành công trên con đường mình đã hoạch định sẽ dở dang.
Cuộc đời mình do mình quyết định, con đường của mình hoạch định ra, bước đi bền bỉ hay không là do mình, bận tâm làm chi những dèm pha, ghen ghét.
“Chó cứ sủa, đường ta ta cứ đi”
(Nguyễn Hải Đăng-6/2019)

 

Trí khôn người Việt 20-Đi một ngày đàng học một sàng khôn

Câu nói đó khá kinh điển, được giáo huấn từ ngày còn là học sinh lớp 1, được văng vẳng bên tai đầy êm ái. Đi ở đây  nên hiểu rộng rãi là năng học hỏi, năng quan sát sưu tầm, lượm lặt những gì ngoài mình, vượt ra khỏi khuôn khổ sẵn có. Phóng tầm mắt ra xa và đôi khi phươu lươu mạo hiểm.

Một ngày nọ trên facebook tràn lan mời chào những lớp học miễn phí về thị trường bất động sản (BĐS). Tôi tò mò nên cũng lên đường. Khoảng 4 năm về trước. Vì học miễn phí có mất gì đâu… vào ngồi nghe chém gió gần 2 tiếng cũng lơ tơ mơ vài điều. Hồi đó mình cũng bỡ ngỡ, BĐS là một cái gì đó khá lạ lẫm với mình. Ờ thì cũng lĩnh hội được vài điều. Méo mó có hơn không. Người thuyết giảng khá khôn ngoan anh ta nhỏ giọt cho vài bí chiêu rồi lớn tiếng muốn biết sâu thì xin mời học viên bỏ tiền theo các khóa chuyên sâu những là từng này tiền… Các nam thanh, nữ tú khao khát làm giàu mắc phải tuyệt chiêu này nên xuống tiền lao theo. Tùy tâm mà, hồi đó nghèo như mình làm gì có chục triệu để mà theo các khóa chuyên sâu nên chuột rút. Có điều đáng suy ngẫm sẽ bàn ở phần sau.

Một ngày kia, bỗng dưng theo tiếng gọi trái tim mình bắt máy bay, bay vào TPHCM, chủ yếu tham gia một hội thảo chuyên sâu thú y ở đại học Nông Lâm TPHCM, vừa đi thăm quan. Vì liều mình như chẳng có, khóa học đó là một GS người Pháp dịch tiếng Việt là Guy Goắc. Ông ý đẹp trông như cầu thủ bóng đá nổi tiếng Pháp thời ngày xưa tôi hâm mộ là Platini. Buổi hội thảo khá thú vị. Lọt giữa vườn cây râm mát của khung cảnh giảng đường đại học. Căn phòng tầng hai chênh vênh nắng xuyên khe vàng óng. Các học viên say sưa nghe thầy trình bày về kỹ thuật mổ, phẫu thuật nối khớp gối chó. Như kiểu chó sai khớp, đứt dây chằng thì các phương pháp nối sẽ thế nào. Ở một nước tiên tiến chó được quý như người, thậm chí người ta có sản xuất ra khớp nhân tạo, để thay thế khớp hỏng như người. Thầy say sưa thuyết giảng thỉnh thoảng lại cười tươi nói bằng tiếng Pháp. Điều đọng lại ấn tượng nhất là khi kết thúc buổi học thầy lại nói lời cảm ơn các học viên bởi 2 lẽ: lẽ thứ nhất là các bạn đã bớt chút thời gian ngày nghỉ cuối tuần đến  đây nghe tôi giảng. Lẽ thứ hai là trong quá trình tôi giảng mọi người chăm chú và không một ai bỏ ra ngoài. Tôi giật mình suy nghĩ quả là không hổ danh với câu nói: lịch sự, văn minh như người Pháp. Hóa ra trong lúc thầy giảng thầy vẫn quan sát xem có ai bỏ ra ngoài không?

Ngược lại câu chuyện trước, anh giáo viên người Việt tuy có thành công nhất định trong lĩnh vực BĐS nhưng thực tình trong lúc thuyết giảng anh ta vẫn có cảm giác đề cao mình, có phần tô vẽ thêm. Còn thầy giáo người Pháp nọ, giảng bài điềm đạm, nhiệt huyết và nhẹ nhàng vậy thôi.

Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Một Hà Nội với thị trường BĐS đầy mê ảo. Một Sài Gòn hanh oi, đông đúc, ẩn chứa một ngôi trường Nông Lâm mát dịu đìu hiu. Người Pháp quả vẫn không hổ danh:  tinh tế. Đáng ra các học viên phải cám ơn thầy nhưng đây ngược lại thầy lại cám ơn học viên. Platini của ngành thú y cho tôi ấn tượng sâu đậm. Thầy Guy Goắc!

(NHĐ-5-2019)

 

 

 

 

Nồi lẩu Facebook

(Luận bàn sự đời)

Khi mới chơi Facebook mình nghĩ đơn giản là giao lưu kết bạn, hội hè. Mà đúng thật mục đích ban đầu là thế. Nhưng càng chơi càng cảm thấy thú vị. Những cải tiến liên tiếp như quay Live, càng thể hiện tính ưu việt tuyệt vời: thuận tiện, phổ thông. Nổi lẩu Facebook có thể có những thông tin độc, trẻ nhỏ dưới 16 có thể gây phương hại, nên cần giám sát của người lớn, có những bộ lọc hình thành ở mỗi người, miễn nhiễm những thứ mình cho rằng không cần thiết và thu nap nhiều thông tin được cho bổ ích. Ngày nay người ta dùng Face để thỏa mãn những nhu cầu cá nhân như trò chuyện, ăn mặc, giới thiệu sở thích… thậm chí là buôn bán. Bán hàng online qua face đang là mốt thịnh hành…. dân tình live hằng vài giờ để bán quần áo. Hát hò… đủ kiểu. Từ ngày có face tôi cũng thu nap được khá nhiều thông tin, chỉ cần nằm trên giường mọi lúc mọi nơi, gạt gạt là có thể có cả thế giới. Thật tuyệt vời… khi mình làm thương hiệu cá nhân trên Facebook, hiệu quả hơn cả những gì mình nghĩ… Cám ơn anh Face nhé… nhờ có anh mà tôi đưa được những vần thơ của tôi được lan tỏa.

Có khá nhiều những tri thức mà nếu biết tận dụng từ Facebook mỗi ngày ta một hiểu biết rộng rãi hơn. Chúc mọi người tận dụng.
(Nguyễn Hải Đăng-2018)

 

Trí khôn người Việt 19-Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, còn hơn là le lói suốt trăm năm

Câu nói đó từ lúc nào đó vang lên, chói lòa, đầy cảm xúc day dứt, nếu hiểu không kỹ cẩn thẩn sẽ thành hiểu lầm thành ra có thể có những hành động sai lệch, làm những việc quá lố để mong một phút huy hoàng, tỏa sáng. Còn hiểu thẩm một cách cẩn trọng ta có thể thấy rằng trí khôn này khuyên chúng ta cố gắng làm việc gì đó, tạo ra một dấu ấn nào đó, còn hơn là chẳng làm gì, chẳng muốn động não, động chân động tay… mà thực ra trong mỗi con người còn tiềm ẩn những năng lực nào đó, tiềm năng nào đó mà ta chưa khám phá ra. Nên hãy cố gắng, hãy thử, biết đâu một phút huy hoàng sẽ đến…
Ở vế sau “chợt tắt”… có thể phút huy hoàng đó không lâu, do nhiều yếu tố hoàn cảnh,,, không sao nhưng vẫn hơn là “le lói”… nói mà chẳng làm gì, hoặc không chịu học hỏi nên mãi thất bại… nên 1 thành công, một tiếng vang, vẫn tốt… vì nhiều tiếng vang lên trong xã hội sẽ tạo ra cơn sóng lớn… nên câu nói khuyến khích, khích lệ, động viên, hãy mạnh dạn thử mình hãy mạnh dạn dấn thân… ngôi sao trên bầu trời chỉ cần lóe sáng, nhiều tia lóe sáng cùng lúc bầu trời có thể bùng sáng rực rỡ. Hãy cứ mạnh dạn làm… cuộc đời ngắn ngủi, ném một viên gạch xuống lòng ao, cuộn lên một con sóng cũng tốt còn hơn phẳng lẳng đêm đông.
Đừng vì quá sợ hãi, đừng rụt rè quá mức, đừng quá nản lòng… tìm thấy 1 phút hạnh phúc, 1 phút sung sướng còn hơn cả đời chẳng có gì.
(Nguyễn Hải Đăng 1-12-2018)

Hạnh phúc là do mỗi con người lựa chọn

(Luận bàn sự đời)

Khi mà định nghĩa hạnh phúc là thế nào trong thời đại 4.0 ngày nay thật là khó để tìm ra mẫu số chung. Trong những hoàn cảnh sống khác nhau, suy nghĩ khác nhau đưa đến những quan điểm khác nhau về hạnh phúc. Có người cho rằng chỉ cần sự bình yên, suy nghĩ đơn giản về cuộc sống về một tổ ấm nho nhỏ, một công việc vừa đủ sống là hạnh phúc. Có người tham vọng lớn hơn muốn tạo ra một giá trị gì đó cho đời sống, không bằng lòng với sự vừa đủ mà nhất thiết phải vươn lên, giàu có và thành đạt. Và họ theo đuổi bằng được để đạt được điều cho rằng hạnh phúc đó.

Hoặc có người cho rằng chỉ cần tôi làm việc mình thích, yêu mến, dù đánh đổi cả thu nhâp thấp hơn họ vẫn sẵn sàng miễn sao là họ được làm điều mình yêu mến. Đó cũng là hạnh phúc! Tùy thuộc vào sự lựa chọn của mình. Cái sở trường tính cách của mình miễn sao mình cảm thấy an nhiên và có ích trong cuộc đời. Ngày nay có phụ nữ còn lựa chọn là bà mẹ đơn thân, có nam giới, nữ giới quyết chưa lập gia đình khi cho rằng chưa tìm được người phù hợp… rồi những người nổi tiếng giàu sang mắc hội chứng sợ yêu.,. cho nên hạnh phúc càng ngày càng trở nên phức tạp, rối rắm… do môi trường, đời sống đưa đẩy…

Có một xu thế nước chảy chỗ trũng, người người đổ xô ra thành thị và quyết không trở về quê, họ học tập, lao động và quyết bám trụ ở thành phố và họ cho rằng đó mới là hạnh phúc. Tuy vậy vẫn có người không cần, sau khi học tập ở thành phố họ trở về quê hương, lập gia đình và xây dựng quê hương và họ cũng vẫn cảm thấy hạnh phúc với lựa chọn của mình. Có sao đâu! Hạnh phúc là do mình quyết định mà.
Dù là tham vọng lớn, hay bình yên, an  nhiên theo triết lý: chân, nhẫn…thì hạnh phúc vẫn là làm người đúng nghĩa. Sống có giá trị. Càng về già cần nên học buông bỏ và bình an.

(Nguyễn Hải Đăng 10/2018)