Màn đàm về giáo dục trẻ

(Luận bàn sự đời)
Giáo dục ảnh hưởng khá nhiều đến tương lai của một đứa trẻ. Đứa trẻ chịu ảnh hưởng của môi trường xã hội, môi trường học tập nhà trường và một phần quan trọng từ môi trường gia đình. Có đứa trẻ từ một đứa trẻ tốt có tính lương thiện nhưng có khi hư hỏng vì môi trường xã hội mà mình tiếp xúc, từ lây nhiễm ở các bạn bè cùng trang lứa, thâm chí từ chính gia đình. Gia đình không tạo điều kiện cho trẻ phát triển học tập… Điều đó nghe có vẻ phi lý nhưng thực tế có người như thế vì cuôc sống là đa diện, đa chiều.
Ở quê vùng nghèo khó, đứa trẻ xuất phát điểm khổ cực nên sẽ có thiên hướng tìm cách thoát nghèo, thoát khổ, sẽ chú tâm vào học hành, vươn lên. Cha mẹ cũng vì nghèo khổ mà có ý thức động viên con cái cần học tập, rèn luyện để mong đổi đời, thoát khổ. Có những đứa trẻ tạo ra được hình ảnh học tập vươn lên điển hình làm tấm gương tốt cho xã hội.
Ở thành phố có những đứa trẻ được hưởng đầy đủ nhu cầu vật chất, sống được cha mẹ đáp ứng gần như mọi điều kiện, nhưng để tạo ra được ý chí học tập quả là một thử thách. Giữa làn ranh mong manh của cuộc sống đô thị, xã hội phức tạp, đứa trẻ như kẻ đứng ngã ba đường khá dễ dao động và không cẩn thận sẽ trượt dài. Bị những cám dỗ cuộc sống hưởng thụ làm đứa trẻ mất đi ý chí phấn đấu học tập. Chơi bời.
Ông Chung Jung Yung (Cố chủ tịch tập đoàn Huyndai – Hàn Quốc) có một kinh nghiệm quý khi giáo dục con cái là không cho đi xe riêng (mặc dù ông có khả năng mua hàng nghìn cái) mà đề nghị con cái đi xe ô tô buýt cộng đồng như những đứa trẻ khác khi đi học. Chỉ khi nào đi làm có tiền mới được sắm xe riêng.
Ở thành phố đứa trẻ thường nhìn lẫn nhau, nhìn bạn giàu hơn và đòi hỏi nên muốn các cháu chịu sương gió là khá khó. Cần phải có những uốn nắn thời gian để trao đổi. Bỏ công sức của cha mẹ để hướng dẫn các cháu. Cho các cháu rèn luyện là tốt cho các cháu chứ không phải là làm khổ các cháu. Nếu nuông chiều quá mức là phản tác dụng.
Những phương pháp giáo dục cập nhật từ các nước tiên tiến Nhật Bản, Hàn Quốc… luôn luôn hay ho và cần nghiên cứu áp dụng.
Cho đứa trẻ phương pháp cách sống hơn cho đứa trẻ dư thừa vật chất. Điều kiện đầy đủ chỉ là điều kiện cần. Cái hay là cho đứa trẻ sự tôi luyện, bản lĩnh sống. Thời gian sẽ đào luyện đủ để đứa trẻ ra đời thành công.
(NHĐ- Màn đàm cuối tuần 2017)

Luận bàn về hạnh phúc

(Luận bàn sự đời)
Con người ta sinh ra ai cũng muốn hạnh phúc và mưu cầu hạnh phúc, ai cũng muốn sung sướng và mưu cầu sung sướng còn kẻ tồi tệ mới mong muốn người khác đau khổ và làm đau khổ người khác. Hạnh phúc trong cuộc sống có nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, xuất phát từ góc nhìn, hoàn cảnh sống về trình độ học vấn, kiến thức nhưng tựu chung lại ai cũng muốn giàu có và bình an. Tìm thấy được nhiều niềm vui trong cuộc sống và thỏa mơ ước của mình. Tất nhiên mơ ước của mỗi người là khác nhau thậm chí khác nhau rất nhiều. Có người mơ rằng tôi phải có biệt thự, xe sang… mới là hạnh phúc. Hoặc tôi phải có cỡ X tỷ đồng mới là hạnh phúc. Nhưng có người lại nghĩ khác họ cho rằng chỉ cần tôi làm công việc tôi yêu thích, gắn bó với công việc đó và đạt được thành tựu với công việc đó có nghĩa là tôi hạnh phúc: như một nhà nghiên cứu khoa học chế ra được một loại vac xim phòng được bệnh cứu người, dù kinh tế chẳng dư giả gì nhưng nhà khoa học đó cảm thấy rất hạnh phúc vì đó là mục đích lẽ sống của họ. Có những người bình dân hơn họ đi bán hoa quả ngoài chợ, chỉ cần ngày hôm đó bán hết được gánh hàng, đủ tiền chi tiêu cho bữa ăn của gia đình nhỏ của họ là họ cũng cảm thấy hạnh phúc.
Một cặp vợ chồng trẻ có công việc ổn định, có một tổ ấm, có cuộc sống bình an, hiền hòa đó cũng là hạnh phúc. Rất nhiều phải không ạ… với tôi cũng thế hạnh phúc có nhiều cung bậc cảm xúc… đơn giản có khi chỉ là 2 cha con đi bộ lãng đãng trò chuyện cũng là hạnh phúc… có khi tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê ngắm nhìn trời đất cũng là những phút giây hạnh phúc.

Tất nhiên con người phải có ham muốn, phải đặt ra các chỉ tiêu để phấn đấu, rồi phải vất vả để đạt được ước muốn đó nên thời gian dành cho gia đình cho nghỉ ngơi phải ít đi… Chứ thật ra hạnh phúc đôi khi cũng khá giản đơn… như cuối tuần có một buổi đi chụp hình ở công viên… thế thôi… còn các quý vị…

(Nguyễn Hải Đăng, Trần Khát Chân, 5-2017)

Cà phê 5

Nếu nói đến Cà phê, chắc hẳn ai cũng có thể biết cà phê Trung Nguyên là nổi tiếng nhất, một con người cũng nổi tiếng, tôi luôn ngưỡng mộ cậu sinh viên Y khoa Đặng Lê Nguyên Vũ, từ một người nghèo khó, từ con số 0, bằng ý chí của mình đã gây dựng nên một thương hiệu nổi tiếng, ngày nay cà phê Trung Nguyên còn nổi tiếng hơn cả Vina Cà Phê, Nestel Cà phê… cà phê tan Trung Nguyên gần như thống lĩnh thị trường, uống cà phê tan Trung Nguyên tiện lợi có thể uống mọi nơi mọi lúc… khi mở gói cà phê tan Trung Nguyên đã có một vị thơm ngào ngạt, thơm hơn hẳn các thương hiệu khác, uống vừa đậm đà, vừa bùi ngọt, nói chung là ưng ý, và tôi đương nhiên là tín đồ trung thành, ngày có thể 3-4 gói.
Buôn Ma Thuột thủ phủ cà phê… cà phê Trung Nguyên… xuất ra các nước, chẳng là ngành kinh tế hay ho sao… nghe nói tập đoàn này đang xây dựng khu đô thị sinh thái ở Buôn Ma thuột độc đáo…
Từ cà phê, đến văn hóa ẩm thực, đến những giá trị nhân văn tao nhã, giúp con người được thư thái, an bình, để mà cân bằng trong cuộc sống đầy hỗn mang…
Chúc mừng những tín đồ cà phê năm may mắn nhé!

Tỷ phú Phạm Nhật Vượng- bài học về sự thành công

(Luận bàn sự đời)
Cái tên tỷ phú đô la Phạm Nhật Vượng gần đây khá hót, kiểu tỷ phú đô la Hoàng Kiều, nhưng Hoàng Kiều thì khá bí ẩn vì thông tin ông ta giầu chỉ lơ mơ là trong ngành dược phẩm, rượu vang… còn tỷ phú Phạm Nhật Vượng có vẻ rõ rệt hơn rằng ông giầu lên từ một “soái” ở Ucraina thành công từ lĩnh vực trung tâm thương mại, mì ăn liền, sau đó dịch chuyển về Việt Nam, chủ chốt trong lĩnh vực bất động sản, ngoài ra còn mở mang sang nông nghiệp, giáo dục, y tế… Nếu ai đã vào Royal City (mô phỏng thành phố Hoàng Gia-châu Âu) ở Hà Nội chắc hẳn sẽ thuyết phục hoàn toàn, ngưỡng mộ. Hoặc tòa nhà 81 tầng sắp hoàn thiện ở Sài Gòn (mô phỏng lại công viên trung tâm Mỹ) sẽ là tòa nhà cao nhất Việt Nam, soán ngôi 72 tầng của Keagnam (Hàn Quốc), quả là dù ai có băn khoăn, nghi ngờ, phản biện (như cách nói gặp thời, do chênh lệch địa tô… thực ra cũng có phần đúng nhưng nếu ta soi chiếu cùng thời cuộc như thế, thậm chí có lợi thế của nhà nước, ưu đãi hơn lại không làm được) vậy một sự hiện hữu rằng tòa nhà đó dù thế nào đi nữa đánh dấu rằng con người Việt vẫn có thể làm được điều to tát, lớn lao.
Trong câu hỏi của tôi hay bất kỳ ai đó đều sẽ vang lên, bằng cách nào, vì sao tập đoàn Vingroup làm được những điều như vậy?
Gần đây nữa xung quanh chỗ tôi ở liên tục mọc lên các cửa hàng tiện ích Vinmart+, vậy câu hỏi lại đặt ra bằng cách nào mà họ mở nhiều như vậy, cái quan trọng là lấy lãi đâu ra khi (vừa phải thuê nhà, thuê 3-4 nhân viên) khi phải cạnh tranh với những cửa hàng xung quanh (không phải thuê nhà, tự đứng ra bán)?.
Cũng thật tình cờ vào một đêm không trăng, gió lao xao, mất ngủ lục lọi trên mạng, bất ngờ xem được cuộc hội thoại giữa Phạm Nhật Vượng và chủ tịch Viettel. Cuộc hội thoại được ca tụng rằng giữa một chủ tịch một tập đoàn tư nhân lớn nhất VN với một thiếu tướng chủ tịch một tập đoàn nhà nước lớn nhất VN. Thật là thú vị. Cuộc hội thoại gỡ gạc, cho ra những kiến giải ngạc nhiên lý thú. Điều thú vị thứ nhất là tinh thần khiêm tốn của vị Chủ tịch Viettel, luôn lấy những kinh nghiệm của tỷ phú Vượng (Vingroup) làm bài học cho tập đoàn mình. Điều thú vị tiếp theo là có nhiều chia sẻ hữu ích giải đáp được những câu hỏi vì sao ở trên đây.
Điều tiên quyết mà tôi rút ra được rằng: ông Phạm Nhật Vượng hội tụ được nhiều phẩm chất của một doanh nhân đích thực, tài ba. Điều đầu tiên chắc hẳn là năng khiếu trời cho. Trời cho ông ý cái tài, cái giác quan thính giác nên ông ý nhìn đâu cũng có thể ra tiền và nhanh chân dừng lĩnh vực này nhảy sang lĩnh vực khác khi thấy có cơ hội. Tỷ như khi đang làm trung tâm thương mại cho cả người Việt và người Ucraina thuê, thuận lợi ông ý bán đi và nhảy sang lĩnh vực mỳ tôm, bột ngọt, khi đang làm lĩnh vực đó khá thành công dù phải cạnh tranh quyết liệt với các tên tuổi lớn của thế giới, ông ý quyết định bán lại và về Việt Nam nhảy vào lĩnh vực bất động sản.
Phẩm chất tiếp theo là ông Vượng làm ăn rất lớn, luôn tâm thức là phải quy mô hoành tráng. Leo lên đỉnh núi này, thì phải nghĩ ra đỉnh núi khác.
Phẩm chất nữa là có độ liều lĩnh như chính ông nói là phải chấp nhận 5 ăn 5 thua. Như việc mở cửa hàng tiện ích Vinmart + thì chính ông thừa nhận là chấp nhận 20-30% cửa hàng là “vứt đi” không có lãi. Nó đúng như câu hỏi ban đầu của tôi vì cửa hàng của ông phải cạnh tranh với những cửa hàng bên cạnh lợi thế vừa không phải thuê nhà, vừa không phải thuê nhân viên và đương nhiên cùng một sản phẩm giá rẻ hơn vậy người ta sẽ vào hàng bên cạnh chứ liệu ai vào hàng của Vinmart+, vậy thì với chiến dịch vài nghìn cửa hàng tiên ích mở khắp Hà Nội, ông sẽ phải “vứt đi” gần nghìn cửa hàng (20-30%) như lời ông nói, vậy để mục đích gì? Trước tiên là theo ông mục đích là để chiếm lĩnh thị trường, bà con nhớ nhé, để chiếm lĩnh thị trường, cho một mục đích 5-10 năm nữa, tỷ phú Vượng phải dùng đòn 5 ăn 5 thua đó. Với một chiến dịch táo bạo đó liệu 10 năm nữa sẽ thế nào? Bà con hãy theo dõi và chờ đợi.
Tuy nhiên tôi khám phá ra một lợi thế của cửa hàng tiện ích Vinmart+ là họ có những sản phẩm sạch chuyển từ VinEco là những rau quả do nông trang họ tự trồng, tạo ra chuỗi cung ứng khép kín.

Có khi tôi và ai đó nghĩ rằng một người thành công như thế, lọt vào top 1.000 tỷ phú USD của thế giới chắc hẳn con đường đi sẽ suôn  sẻ, nhưng không, ông ý chia sẻ rằng có những dự án ông ý thua hàng nghìn tỷ, giải phóng ý ạch đến bây giờ vẫn chưa triển khai được. Đã làm là có độ rủi ro cái quan trọng là phải: “quản trị  rủi ro đó trong tổng thể an toàn cho phép”.
Các cụ có câu thời thế tạo anh hùng. Thời nay sinh ra những anh hùng kinh tế, trong đó, tại thời điểm này, Phạm Nhật Vượng cùng một vài người khác đã tạo dựng cho mình một tượng đài, mỗi một người đóng góp ở một mảng, lĩnh vực nào đó, như tỷ phú Vượng, chắc hẳn đã góp phần tạo ra một diện mạo đô thị sáng sủa, đẹp đẽ hơn.
Ở Vingroup họ có một bí quyết là khoán, và thưởng phạt ngay chứ không cần kêu gọi hay hô hào gì cả. Cứ bắt tay vào làm và quy định rõ ràng. Ví dụ khoán công trình 400 tỷ không sai thì công ty hưởng và chia nhau còn khi đi giám sát công trình cứ phát hiện ra 1 lỗi sai là phạt 5 triệu 10 triệu đến 50 triệu, phạt cá nhân gây ra lỗi sai rồi phạt cả công ty xây dựng để xảy ra lỗi sai. Tức là hai lần phạt. Hoặc như xây dựng một tòa tháp thì sẽ thuê công ty nước ngoài giám sát độc lập việc xây dựng, tuy nhiên trong Vingruop lại có một công ty khác chuyên đi giám sát lại công ty giám sát độc lập này. Tức là 2 lần giám sát.

OK thế nhé. Tớ và bà con cùng học hỏi biết đâu!
(Trương Định, mưa lâm thâm đón Xuân 2017)

Chuyện lạ bầu cử Tổng thống Mỹ

(Luận bàn sự đời)
Mặc dù theo thông tin cập nhật được ông Trump kém phiếu phổ thông bà H.Clinton những 2 triệu lá phiếu nhưng chung cuộc ông Trump vẫn thắng cử tổng thống. Nghe xong giật mình, ủa phổ thông đầu phiếu ai hơn người đấy sẽ thắng chứ, chỉ cần hơn 1 phiếu cũng thắng. Đúng rồi, nhưng ở nước Mỹ không phải như vậy nhé hơn 2 triệu lá phiếu vẫn thua, sự thật hiển hiện là vậy vì nước Mỹ có cách tính khác. Cách tính: Đại cử tri.

Ở mỗi một bang người dân sẽ bầu cho Đại cử tri. Ví dụ bang Califonia được phân bổ là 20 đại cử tri chẳng hạn. Người dân bang đó sẽ bầu cho số Đại cử tri này. Nếu ở bang Cali đó ai nhiều phiếu bầu hơn người đó sẽ được 20 phiếu Đại cử tri. Sau đó tổng hợp các bang lại người nào đạt số phiếu đại cử tri nhiều hơn người đó sẽ thắng, (Lục lọi trên mạng, các nguồn thông tin, đó là điều rất khác biệt của nước Mỹ phải không ạ).

Vậy vì sao nước Mỹ lại chọn cách này? Đó là sáng tạo của các nhà sáng lập nước Mỹ. Họ cho  rằng bằng cách này sẽ chống được gian lận bầu cử, và điều quan trọng là họ chống độc tài số đông. Có nghĩa rằng số đông người trong một tầng lớp (chẳng hạn thị thành giàu có) tập trung ở đô thị lớn sẽ quyết định phần thắng. Và lúc này các ứng cử viên chỉ cần tập trung tranh cử ở các thành phố lớn, còn các thành phố tỉnh lẻ, tầng lớp khác: nông dân, miền núi, heo hút lá phiếu sẽ không hoặc ít có giá trị. Hiểu nôm na như Hà Nội, TPHCM mỗi thành phố ví dụ 10 triệu dân, Vậy chỉ cần thắng 2 thành phố này là 20 triệu lá phiếu chẳng hạn, số cử chi này sẽ quyết định phần thắng áp đảo, nên lúc này các ứng cử viên chỉ cần tâp trung tranh cử ở đây, còn 5 hay 10 tỉnh lẻ khác, các tầng lớp khác có chiến thắng đi nữa thì cũng muỗi, vì dân ít, thưa… nên vẫn có thể thua.
Đó là cách giải thích của các nhà lập pháp Mỹ. Họ muốn mọi tầng lớp, mọi địa bàn đều có vai trò trong lá phiếu. (Dù một anh nông dân quê mùa nghèo túng đi nữa thì 1 lá phiếu vẫn ngang 1 đại tỷ phú thượng lưu). Hiểu nôm na là vậy. Rất khác phải không ạ! Cho nên ở Mỹ bầu cử tính theo Đại cử tri. Một sáng tạo khác biệt. Mọi người cùng suy ngẫm và luận bàn xem có thật sự tuyệt vời hay vẫn có bất cập. Chỉ riêng việc bà H.Clinton nếu ở nước khác thì nghiễm nhiên trở thành Tổng thống, còn ở Mỹ thì không nhé, chỉ là con số đẹp đẽ lãng mạn thôi nhé. Vì số phiếu đại cử tri của bà lại thua khá xa ông Trump.

Dẫu sao vẫn ngưỡng mộ bà một cựu Thượng nghị sĩ, cựu Ngoại trưởng, cựu Đệ nhất phu nhân Tổng thống.
(Hải Đăng, Trương Định co ro trở gió 11- 2016)

Hậu bầu cử tổng thống Mỹ không hề yên ả

Hồi kết hậu bầu cử Tổng thống Mỹ chưa hề có điểm kết, tiếp tục biểu tình rầm rộ, kể cũng kỳ lạ, ngẫm kỹ lại toàn bộ tiến trình tranh cử quả ngẫm ra ông Trump có những bất lợi (bê bối) còn hơn cả bà Clinton, nhưng về độ mạnh mẽ, tung ra các chiêu đòn, lời hứa thì lại là lợi điểm hơn bà Clinton, và cái quan trọng là gãi đúng chỗ dân chúng đang cần: như là tăng gấp đôi thu nhập, như là sẽ tạo bức tường nhập cư, như là rút quân đồn trú ở Hàn Quốc về chứ không làm “không công” nữa…vv… người Mỹ ta chẳng từng nghe vốn thực dụng, vậy cứ miễn làm sao quyền lợi mỗi cá thể được tăng lên là người ta sẽ bầu cho.
Tuy thế hãy chờ đấy nhé, lời hứa vẫn chỉ là lời hứa trong lúc tranh cử, thực tế mới chứng minh lời hứa như thế nào.
Có một điều thật đáng ghi nhớ rằng ở nước Mỹ có một cặp vợ chồng chính trị Clinton đẹp đẽ nổi tiếng nhất thế giới. Xem lại những bức hình cũ của cả 2 ông bà Clinton (ông cựu Tổng thống, bà cựu ngoại trưởng), ôi hâm mộ vô cùng, đẹp trai, xinh gái ngời ngời… Một cặp đôi thật là lý tưởng nếu không có những ồn ào scandal tình ái (mà trong hồi ký Hilary Clinton, có đoạn mô tả Bill Clinton đã đã phải thú nhận là đúng), thì có lẽ là biểu tượng ấn tượng nhất.
Hậu bầu cử sẽ còn dài, câu chuyện tổng thống hành động ra sao sẽ được theo dõi hồi hộp
(Trương Định nắng ấm 11-11-2016)

Tổng thống Trump: “Hãy học những bài học từ những người thành công”

(Luận bàn sự đời)

Tỷ phú Bất động sản Trump đã trở thành Tổng thống Mỹ. Hôm nay mở mạng ra tràn ngập những bài viết tranh luận, bình tán. Không ít những bài đầy lo âu. Tương lai nước Mỹ và các nước khác trên thế giới ảnh hưởng thế nào? Thôi khoan bình luận, suy ngẫm đến điều đó. Hãy ngược dòng thời gian rằng ông Trump được mệnh danh là ông trùm của những ông trùm bất động sản nước Mỹ. Ông có vô số bất động sản. Nếu bạn nào muốn thành công trong lĩnh vực này hãy tìm đọc sách của ông hiện nay bán đầy trên thị trường. Ở Việt Nam 2 người giàu nhất trên sàn chứng khoán là 2 tỷ phú đô la Vượng, Quyết đều làm giàu từ lĩnh vực bất động sản. Người thứ 3 khá kín tiếng tôi phán đoán cũng là tỷ phú đô la là đại gia Thanh Thản, cũng giàu lên từ bất động sản. Vậy hà cớ gì ai muốn làm giàu không theo ngành này.
Khi dạy về thương thuyết Trump có một bí quyết là: “luôn dồn đối thủ, liên tục dồn ép và cuối cùng là thắng lợi”. Hoặc ông có cuốn: “100 bí quyết lời khuyên trong kinh doanh BDS”. Điều thú vị ở chỗ trong cuốn này ông toàn viện dẫn ra kinh nghiệm thành công của người khác. Vì ông quan niệm rằng dù anh có giỏi đến đâu cũng chẳng thể biết hết được nên cách khôn ngoan nhất trong kinh doanh BDS là học lấy những thành công của người khác. Điều đó quả tình đúng đắn không chỉ trong lĩnh vực BDS mà ngay cả nhiều lĩnh vực khác. Trước khi anh nghĩ, sáng tạo ra cái gì của riêng mình thì hãy học cái hay, cái thành công của người khác đã.
Ở ta có tật: “trứng khôn hơn vịt”, anh chưa là cái gì mà đã coi thường, đánh giá thấp người khác. Ngạo mạn chỉ tổ hại chính mình. Ví như trong lĩnh vực sáng tác. Khi tôi mới bắt đầu viết thì tôi phải tìm đọc những sáng tác hay được cho là nổi tiếng của người khác. Khi đọc tức là tôi tìm hiểu cách họ bắt đầu cách họ diễn biến và kết thúc. Tức là vừa thưởng thức vừa học. Như văn đọc truyện ngắn của Thu Huệ, thơ đọc Nguyễn Trọng Tạo, như phê bình thì đọc Trần Mạnh Hảo…vv… Nhất là đọc phê bình có khi rất cay nghiệt nhưng trong đó mình tìm ra những điểm không hay để tránh, điểm hay để phát huy. Viện dẫn ra thế để nói rằng trong lĩnh vực nào bạn theo đuổi, bạn cũng nên tìm học những người đã thành đạt trong lĩnh vực của mình mong muốn.
Tóm lại ông Trump có một triết lý kinh doanh hay: muốn thành công trong lĩnh vực bất động sản cách khôn ngoan nhất là học tất cả các bài học của những người thành công khác. Nhớ nhé. Còn việc ông làm Tổng thống hạ hồi phân giải bình tán sau.

Hiện nay trên thị trường có hàng chục cuốn sách về bất động sản của ông bày bán.
(Trương Định lạnh giá 2016)