Hãy sống cho đến chết!

(Nguyễn Hải Đăng)
Việc học tập là công việc cả đời và không bao giờ hết được, con người chẳng ai dám nói mình biết hết, nhất là ở trên quả đất này ối thứ con người còn phải tìm kiếm khám phá. Tôi có một câu thu lượm được của một bạn trẻ như sau: “hãy sống cho đến chết, chứ đừng chết khi còn sống”, thoáng nghe thì có vẻ vô lý, vì tôi còn sống, tôi còn ăn, mặc, nói tức là tôi còn sống chứ tôi đã chết đâu. Ồ nhỉ, tôi có gào thét làm những việc tồi tệ đi chăng nữa tức là tôi vẫn còn đang sống, chỉ trừ khi tôi nhắm mắt xuôi tay, tim tôi ngừng đập mới là lúc tôi chết, kỳ cục quá sao lại nói rằng tôi vẫn đang đi lại, tán phét, chém ùng ùng mà nói rằng tôi đã chết. Đó, đấy là một cách tư duy. Nhưng tư duy đó thật là thiển cận.
Trước tiên anh chị phải hiểu thế nào là sống? Sống có thể có nhiều định nghĩa, nhưng cách định nghĩa đơn giản là anh chị sống phải có ý nghĩa. Nhân bản. Như là chăm làm việc thiện, như là lạc quan yêu đời… thương yêu con cháu, thương yêu con người.

Câu nói của bạn trẻ đó thật là hay và sâu sắc, nó hay và ý nghĩa ở chỗ nó khuyến khích người ta phải sống hết mình với những gì mình đam mê mình yêu thích, thậm chí phải dấn thân vào những điều mình yêu thích, cho là đúng đắn dù có rủi ro đi chăng nữa. Nên nhớ rằng mọi sự tiến bộ của xã hội, những phát minh sáng tạo mới đều ẩn chứa rủi ro… nên khi ta sống ta phải biết vươn lên và sống trọn với sự khao khát, đam mê của mình, tức là ta đang sống. Chứ không phải là ta chỉ có ăn, ngủ, đi lại là ta đang sống đâu. Vì rằng ta là con người, ta có trí tuệ, có tư duy… nếu ta chỉ có mấy thứ như trên hóa ta chỉ như động vật?
Còn vế sau của câu nói rằng: “đừng chết khi ta còn sống”, quả là không hề sai chút nào. Trong cuộc sống, có người sống bao nhiêu năm mà như đã chết. Vì sao? Không phải vì bệnh tật, nằm liệt, bại liệt, hay ốm đau không làm gì được không nói, mà ở đây khỏe mạnh, nhưng không chịu làm gì, không chịu đọc, học hỏi, không chịu tiếp thu, cứ sống với cái tôi to đùng đoàng, u mê, không chịu tư duy, thích ngồi không, nên không làm gì, thậm chí không giúp đỡ, vun sới cho những người xung quanh mình, người thân của mình, người bệnh hoạn trong chính những người thân xung quanh mình chứ chưa nói đến đóng góp cho cộng đồng, cho xã hội.  Nói tóm lại bao nhiêu năm mà sống chẳng có ích gì, lười nhác, độc ác, tồi tệ… vậy chẳng là chết khi đang còn sống. Thậm chí chết đi còn giải thoát được đau khổ cho những người xung quanh.
(NHĐ-Trương Định cô sầu 4-2016)

Giới thiệu truyện thơ “Cuộc đời Vân”

WIN_20160421_160021Đầu năm mới nói chuyện năm cũ. Xin giới thiệu cuốn thơ: “Cuộc đời Vân” dài hơn 300 câu là một câu truyện thơ viết về một cô gái gặp hoàn cảnh khó khăn, khốn khó, từ quê hành trình lên phố gặp những cạm bẫy, cám dỗ, lầm lỡ, vấp ngã, cuối cùng vươn lên, trở thành con người tử tế.
Một câu chuyện tôi cho là khá điển hình, một cuốn thơ đi qua 4 nhà xuất bản (vì bị cho là nhạy cảm) cuối cùng được ra đời, cấp phép.  Nếu điều kiện cho phép tôi đáng ra phải làm lễ ra mắt sách, PR – nhưng hiện chưa làm được. Tính toán 3-4 năm nữa… khi điều kiện thuận lợi hơn, xin trân trọng giới thiệu quyển thơ gồm 2 chương: chương 1 viết thể lục bát, chương 2 viết theo thể tự do.
Một cuốn truyện thơ mà theo tôi tìm hiểu có thể nói thẳng ra là rất ít người viết thể loại này, vì cần phải có cấu trúc, có cốt truyện, có nhân vật và gây dựng được số phận nhân vật đó (truyện thơ “Cuộc đời Vân” có 3 nhân vật).
Ngay cả khi người ta viết trường ca một thể loại cũng cần tầm vóc mà không có nhân vật cũng bị những nhà phê bình văn học khó tính chê.
Nhân vật Vân là nhân vật nữ, có sắc đẹp, hồng nhan, dù có bị bão giông cuộc đời sô đẩy vẫn vươn lên để tỏa sáng. (Ngay cả đấng nam nhi đọc xong có khi cũng cần học hỏi!!!)
Xin mạn phép giới thiệu ai có nhu cầu xin liên hệ: 01697556982 giá 35.000 đồng.

Ăn quá nóng, hút thuốc… sẽ hủy răng lợi!

Một ngày bỗng cảm thấy đau
Bởi vì rằng đã thuốc lâu lắm rồi
Cái răng đã muốn rụng rời
Cái lợi tụt xuống hỡi ôi chân này?

Bởi vì ta từng đắng cay
Nóng bừng nước chảy thế này là sao?
Bởi vì thuốc lá thế nào!
Ngày bao có lẻ chứ sao còn gì!

Cái răng cái lợi muốn đi
Giá trả là tại cũng vì ham vui!
Hôm nay bẻ răng nhớ đời
Đau lần cho biết hỡi ơi, tại mình!

(Nguyễn Hải Đăng 16-4-2016)

Ai về đích!

(thơ triết lý)

Có những người hoạt động sôi nổi
Có những người lặn mất tăm

Có những người nói ra rả
Có những người âm thầm làm

Có những người vùn vụt tiến
Có những người dậm lùi chân

Có trăm người trăm lẻ
CÓ trăm số p hận đan

Giống như một con tàu
Rồi ai sẽ đến ga…

Chuyến tàu về đến đích
Ai sẽ được thăng hoa?

(NHĐ 4 2016)

Lời nói thật từ một cán bộ ngành y trên truyền hình

(Luận bàn sự đời)

Tôi rất thích những lời nói ngay thật, lời nói ngay thật mới nhìn rõ được vấn đề hiểu được vấn đề, lời nói giả dối thường lấp liếm, tại sao người ta không thích lời ngay thật mà nói lời giả dối, đơn giản thôi, vì lợi ích cá nhân, vì lợi ích cục bộ, vì lợi ích nhóm, người ta che dấu, nói lời giả dối để thực chất là bảo vệ lợi ích của mình, thể hiện sự ích kỷ, hẹp hòi của mình, nhóm mình. Lời nói thật như người ta vẫn nói là khó nghe, nhưng lời nói thật vẫn là sự thật, sự thật hiện hữu mà dù có lấp liếm đi cũng không thể che đậy được hoặc chỉ che đậy trong một khoảng thời gian nào đấy, thời gian dần dần sẽ minh chứng. Lời nói thật giúp chúng ta nhìn nhận đúng đắn bản chất, đúng thực trạng, thì mới tìm được giải pháp đúng đắn. Người nói thật cũng là người dũng cảm vì có thể hứng búa rừu, sự tức tối nếu động vào lợi ích của số đông nào đó… Chẹc…
Chiều nay (8-4-2016) vô tình mở ti vi VTV3 ra nghe môt ông bác sỹ, tiến sỹ đầu ngành phẫu thuật, mổ có một lời nói thật như sau: “ở nước ngoài người ta đến bệnh viện như là đến để nghỉ dưỡng, an dưỡng còn ở nước ta đi bệnh viện như là bắt đầu một cuộc chiến mới, vào bệnh viện là mất tiền còn người nghèo lại không có tiền…”. Nghe xong cho nhiều cảm xúc, cảm xúc vì đây là môt lời nói thật, dù có  buồn tê tái đi chăng nữa chúng ta cũng phải nhìn vào đó để suy nghĩ mà phấn đấu. Một lời nói thật minh chứng rằng nghành y tế còn rất nhiều việc phải làm: giường bệnh, dịch  vụ chăm sóc, viện phí… thái độ, y đức… vv,,,
Bản thân tôi  rất ngại vào bệnh viện, và đã gần như 20 năm nay không vào… nếu có ốm đau gì chỉ mua thuốc ở ngoài hiệu về tự chữa…

Ngành y tế cũng là ngành nằm trong một xã hội, cần nhiều nguồn lực, nhất là nguồn lực đầu tư, hay nói cách khác phải có tiền đầu tư, bệnh tật nhiều mà thiếu giường thì phải mở rộng bệnh viện, tăng giường, nhưng muốn thế  tiền đâu, “đầu tiên”, vậy rõ ràng cần phải có ngân sách, vậy ngân sách quốc gia eo hẹp lấy đâu ra-  xã hội hóa y tế!!! Rồi y đức, muốn y đức tốt nhân viên ngành y tế trước tiên cũng như các ngành khác phải đủ sống, lại vẫn ngân sách… tăng lương… vấn đề vẫn là “đầu tiên”… nếu không giải quyết được cái gốc… này thì rõ ràng… rất khó cho ngành y tế có phải không ạ.

(Nguyễn Hải Đăng 4-2016)

Lời xin lỗi của bộ trưởng

Phát biểu của bộ trưởng Nông nghiệp Cao Đức Phát rõ ràng là không chuẩn xác về an toàn thực phẩm, nhân dân hiện đang lo lắng nhiều về chất lượng vệ sinh, nhưng một lời xin lỗi từ bộ trưởng cũng là sự hiếm hoi của người lãnh đạo, dẫu sao cũng nên ghi nhận điều này, vì đó (xin lỗi)  là cách hành xử của xã hội văn minh.