Uống chè rong!

Có một hôm ngoài hàng nước mình có hỏi một anh chàng có tròng kính dày ự, này tôi hỏi sao người Nhật họ giỏi nhỉ? Mà những ông chủ hãng lớn họ tiêu đến bao giờ cho hết đống tài sản kếch xù của họ nhỉ? Thế họ làm làm gì nữa nhỉ?
=Ông bạn kính dày ự gỉ tai:”người Nhật họ cũng chẳng cần sài đến tài sản khủng đó đâu, có ông chủ kếch xù còn lên núi, ở nhà gỗ, nhưng họ làm vì họ muốn chinh phục họ muốn thế giới nghiêng mình trước họ”.
=À, mình trộm nghĩ anh chàng này có kiến giải thật thú vị, sắc sảo. Quả đáng suy ngẫm. Chén trè đung đưa, thật hay ho khi ngồi uống với anh một người chẳng quen biết.

Đêm về vắt tay lên trán suy nghẫm. “Chinh phục”  từ ngữ văng vẳng bên tai.
Hết.

Nấc thang cuộc đời

Từ khi sinh ra cho đến khi về với tổ tiên, ai cũng dần dần đi qua những nấc thang cuộc đời. Đó là dấu mốc khác nhau, ấn định những khoảng thời gian, những bước ngoặt trong cuộc sống. Mỗi một con người có một đời sống khác nhau, trong những hoàn cảnh, số mệnh khác nhau, nhưng tựu chung lại nếu không có sự cố gắng, không có sự hoạch định thì con người rất khó vươn lên, nhất là khó thay đổi số mệnh bản thân. Trừ khi an phận thủ thường còn muốn vươn lên cần nên học tập, nỗ lực nhiều. Nói thế ắt hẳn có người sẽ chỉ trích thế anh đã nỗ lực cái gì, đã làm gì? Đúng là tôi cũng chỉ nỗ lực bình thường nên mới chỉ ra mắt được 2 cuốn sách (truyện thơ Cuộc đời Vân, tập truyện ngắn Chuyện tình cô thợ may), túc tắc tiêu thụ nên vẫn còn trong kho kha khá, vì  tôi chưa làm truyền thông bài bản, do đó bản thân tôi cũng cần nỗ lực hơn nữa, học tập về mảng marketing hơn nữa trong những năm tới hòng quảng bá.
Mỗi một nấc thang là có sự thay đổi bản thân nào đó vì ta đã được trải nghiệm đã được sống nên từ suy nghĩ và hành động sẽ chín chắn hơn, quyết liệt, hiệu quả hơn.
Mỗi con người tuổi  lên 10 là lúc hãy còn quá ngô nghê, thời gian dành cho học và vui chơi, đến 20 tuổi thực tình vẫn non nớt, nhìn đời toàn mầu hồng, với cậu ấm cô chiêu vẫn chỉ là vui chơi, còn với gia đình hoàn cảnh nếu đã lăn lộn rồi thì cũng còn bắt đầu biết về xã hội về cuộc đời.
30 tuổi bắt đầu va vấp bắt đầu chững trạc, thời kỳ hừng hực, đầy khao khát, tin tưởng. Có thất bại, có làm lại hoặc gục ngã. Có lúc bốc đồng…
Bắt đầu 40 lúc đó mới là người đủ chín trắn, đủ trải nghiệm, có sự tỉnh táo và khôn ngoan.
Nói chung tuổi 40 ở nam giới là tuổi đẹp vô cùng, sức khỏe tốt, tinh thần hăng say, mới hoặc đã thành đạt, hay nói đơn giản đang tuổi phong độ, anh nào ga lăng lên tầm đại gia, giàu có thì ối người mê, hâm mộ.
Các nấc thang cuộc đời sẽ dần dần đến, có một điều không thể chối bỏ được, nếu ai sinh hoạt không điều độ, nhất là dùng các loại chất kích thích lâu ngày, sống trong môi trường càng ngày càng trở nên gay gắt, kém đi thì sự thoái hóa diễn ra khá nhanh. Tâm lý dễ có những biến động bất thường, theo chiều hướng bất an. Nhất là khi mắc bệnh tật. Tuổi 40 đã bắt đầu tiềm ẩn bệnh tật, hoặc bệnh đến đúng nghĩa, thoái hóa đã tìm đến đúng nghĩa, tóc bạc đi nhanh chóng, chân tay sẽ cứng hơn, khô hay mỏi hơn…
Do đó tâm lý lúc này cần cảnh giác, tự mình đặt ra các giải pháp, nhất là sống trong không gian đô thị với biết bao linh kiện điện tử, nguy cơ khói bụi, hóa chất, cần có những bài tập luyện phù hợp , suy nghĩ đúng đắn, thuốc thang hợp lý. Chế độ ăn uống..
Tuổi 50 sẽ đến nếu ta khỏe mạnh, tâm lý tốt, sẽ thật là chỗ dựa ổn định cho gia đình. Còn nếu thất bại trong công việc, ốm đau, bệnh tật triền miên quả là điều đáng lo ngại.
Dù sao mỗi con người đều phải đi qua các nấc thang cuộc đời, chẳng ai muốn mình già đi, xấu đi, hom hem rồi nằm liệt, nhưng mà quy luật rồi, hãy cố gắng chiến thắng chính mình và chiến thắng bệnh tật, và quan trọng nhất tìm cách đạt được ước mơ của mình. Gần đây tôi rất thích câu châm ngôn mới sưu tầm được: “đừng bỏ cuộc”.
(Nguyễn Hải Đăng 8,2016)

Quỳnh Chi từ giấc mơ nhỏ đến giấc mơ lớn!

(Nhật ký của một đứa trẻ mắc hội chứng tự kỷ)
Đã lâu lắm bố Đăng không viết nhật ký về Quỳnh Chi có lẽ vì cuộc sống nhiều thứ cuốn theo, nhiều những bận rộn, lo toan, tuy vậy dù thế nào đi nữa, việc quan tâm, chăm sóc con cái, nhất là một đứa trẻ mắc các hội chứng tự kỷ là việc diễn ra hằng ngày, giống như mình rửa mặt vậy.
Như đã nói các năm trước, mặc dù dẫn đi các nơi chữa trị nhưng bố Đăng cảm giác thấy rằng không hiệu quả, hoặc bỏ một đống tiền ra mà chưa biết hiệu quả thế nào. Các trung tâm hầu như chẳng cam kết gì mà cứ nộp tiền vào là học. Trong khi đấy bằng anh linh của mình bố Đăng thấy Quỳnh Chi có những tiến bộ nhất định, có khả năng nhất định, qua quá trình mày mò, theo sát, bố Đăng đi đến một giải pháp rằng bố Đăng sẽ tự dạy Quỳnh Chi. Sẽ là người thầy trung thành với con gái.
Giải pháp đó  đảm bảo tính an toàn, an toàn ở chỗ là Quỳnh Chi sẽ mỗi ngày dần tiến bộ, tất nhiên không thể hứa đảm bảo theo kịp được đứa trẻ bình thường, không thể nào theo thu nạp được với lượng kiến thức giáo khoa bình thường đang học, tuy nhiên kiểu gì Quỳnh Chi cũng có tiến bộ.
Còn nếu bỏ một đống tiền (có khi phải đi vay thêm), gửi trung tâm nọ trung tâm kia, phó mặc, chưa chắc đã chữa được (thực tế đã kiểm chứng), tức là giải pháp này mạo hiểm hơn không cẩn thận tiền mất tật mang. Mà con gái dậm chân tại chỗ.

Vậy nên giải pháp an toàn gia đình dạy được chốt.
Qua việc kèm cặp cho Quỳnh Chi bố Đăng rút ra kết luận, về mặt kiến thức ai cũng có thể dạy được, một người trình độ cấp 3 là có thể dạy được trẻ các kiến thức cơ bản, phổ thông, chỉ có điều cần phải kiên nhẫn, kiên trì. Đó là chìa khóa quan trọng. Có một bài báo nói rằng cần tới 14 chuyên gia để dạy một đứa trẻ tự kỷ, điều đó quả hơi giật mình, như Quỳnh Chi cần có chuyên gia hướng dẫn ăn ngủ, chuyên gia chăm sóc vệ sinh, sinh hoạt, luyện tập thể dục, … nhưng bố Đăng cho rằng điều tối quan trọng trong việc dạy trẻ loại này là người dạy cần học hỏi để mình trở thành một nhà tâm lý. Tức là phải hiểu đứa trẻ, hiểu tâm lý trẻ con, hay nói cách khác phải hiểu con mình, mỗi đứa trẻ tự kỷ sẽ có các dạng khác nhau, thể bệnh nặng nhẹ khác nhau, người dậy mà ở đây dù là thầy cô giáo, hay bố mẹ phải hiểu được đứa trẻ mình đang dạy: dạy mà như dỗ dành, như chơi đùa, lúc cần mới nghiêm khắc, chứ nếu dạy mà lúc nào cũng cương cứng thì khó thành lắm, vì đứa trẻ tự kỷ nó không thích nghe lời, dể nổi cáu, tự ái…
Nếu nói về Quỳnh Chi như bố Đăng đã đặt ra mục tiêu ở các năm trước, chỉ cần Quỳnh Chi vượt lên chính mình là đã thành công. Việc đến lớp học được gì thì học, cứ tiến bộ hơn chính mình là tốt rồi, không cần điểm số, không quan tâm đến điểm số.
Năm nay (2016), hè ở nhà ngoài việc học tập văn hóa, bố Đăng còn quan tâm huấn luyện thêm về các công việc gia đình, như bắt đầu biết nấu ăn, dọn dẹp, lau chùi nhà cửa. Buổi sáng ra đã tự đi mua thức ăn sáng cho mình. Đó là bước tiến bộ quan trọng, tức là Quỳnh Chi đã tự chủ, giao tiếp được. Nếu so với cách đây 5 năm như thế đã là bước tiến bộ đáng ghi nhận rồi nhỉ!
Trong quá trình học tâp bố Đăng luôn chỉ ra mục tiêu, ví dụ giọng đọc cần trong hơn, thoát ý hơn, khi đọc Quỳnh Chi vẫn hay bị nuốt từ, nhảy cóc từ, mỗi lần như vậy bố Đăng đều nhắc Quỳnh Chi dừng lại, đoc lại từ đã nuốt, có lúc 2 bố con đánh vật với nhau vì Quỳnh Chi không chịu đọc lại.
Nên nhớ rằng hè năm ngoái con gái còn phải đánh vần từng chữ, chưa thể đọc trơn, thì năm nay đã đọc trơn, tuy vậy tỷ lệ ngọng vẫn có, 5 từ thì 1 từ ngọng, nghe chưa thoát… rõ ràng muốn đọc trong trẻo, rõ ràng, thoát ý, cần luyện đọc hằng ngày, kiên trì, bố ốp con thôi.
Hết hè này bố Đăng đặt ra mục tiêu, đọc lưu loát, toán học cộng trừ trong phạm vi 10 làm thành thục. Phần toán học dạy còn nan giải hơn cả phần luyện đọc, có lẽ từ giờ đến hết hè bố Đăng sẽ cố gắng và có tổng kết sau.

Một điều khá quan trọng xin gửi lời khuyên đến những ai có con cái  mắc hội chứng này là cũng cần cập nhật các loại thuốc mới nhất, thuốc đặc trị, trong ngoài nước, uống kiên trì theo thang, có tác dụng hỗ trợ, kích hoạt não bộ, tăng trí tuệ, như bố Đăng hiện cập nhật thuốc: “Vương Não Khang”, chuyên đặc trị trẻ tự kỷ uống rền rĩ 3-4 tháng một đợt.

Hoặc khi trẻ tăng động quá, thì đến các trung tâm đầu ngành như khoa thần kinh bệnh viện Bạch Mai khám (kinh nghiệm của một gia đình mà tôi thu nạp được khi đi học phụ huynh ở trường Xã Đàn), kê đơn, uống sẽ giảm động. Tức là đặc trị từng khuyết tật một.

Chúc con gái và những ai có trẻ mắc bệnh này kiên trì nhé, đừng hoảng loạn, như gia đình tôi từ khi biết, khá bình tĩnh… rồi trời sẽ hửng nắng thôi. Quỳnh Chi được cái năm nay cao lớn vụt, phù đổng….
(Nguyễn Hải Đăng, Trương Đinh, 2-8-2016)

Bão về

(Cảm nhận ngắn)
Một cơn bão mà cây đổ ngã nghiêng… lòi cả những bao ny lông còn nguyên bọc rễ cây mới trồng. Ô, cây không cần hút nước, chất từ lòng đất để mọc, lạ nhỉ? Nhân chuyện này lại nghĩ đến câu nói của các cụ xưa vừa hay, vừa thâm thúy: “cháy nhà mới ra mặt chuột”
(NHĐ)

Lo sức khỏe

Nếu mà sức khỏe bỏ ta
Ta sẽ buồn khổ hóa ra người thừa
Nếu mà sức khỏe đổ mưa
Ta sẽ ướt át như vừa khóc than

Tuổi ta chẳng còn đầy tràn
Bởi vì lão hóa là nàng rút dây
Nên nhớ luyện tập tháng ngày
Kế là đều đặn cơ may bệnh tàn!

Sức khỏe như nói là vàng
Nên cần bồi bổ, tâm cần bình yên!

(NHĐ-Trương Định nắng hanh 2016)