Thưở ấu thơ 9 phương tiện đi lại

(Hồi ký đứt đoạn)
Hồi ấu thơ phương tiện đi lại thật là thô sơ, khó khăn. Thưở bé lúc 10 tuổi (những năm 80 thế kỷ trước) tôi còn nhớ để đi từ nhà khu Trương Định đến chợ Mơ mua cá chọi phải đi bộ. Đi tắt qua khu trại cá đường đi nhỏ bé quanh co heo hút lắm lúc vừa đi vừa  sợ bị trấn lột. Thời đó hay có nạn này tức là trẻ em nghịch ngơm hư hỏng trấn lột cả của những đứa trẻ khác. Đị bộ lên chợ Mơ có khi chỉ để mua cá chọi,  thú chơi cá chọi là những con cá màu sắc bành mang ra húc nhau, sau một hồi còn thua nhột bỏ chạy… Chợ mơ cũng là điểm cuối của ga tàu điện. Tàu điện leng keng  từ chơ mợ chạy đến bờ Hồ là phương tiện đi lại một thời. Tàu điện cũng là nơi diễn ra bao cảnh tren lấn, móc túi, cướp  nhảy tàu. Kỹ thuật nhảy thời đó là phải nhảy xuôi theo quán tính tàu chạy, còn nếu nhảy ngược là ngã chỏng vó, gãy chân. Tàu điện một thời hình ảnh những  cú tóe lửa chớp   trên không nơi giao thoa giữa cần tàu và  đường điện trên không là hình ảnh găm mãi vào trí nhớ mỗi người. Sau này tàu điện bị gỡ bỏ.
Thời niên thiếu ngoài đi bộ phương tiên phổ quát tiếp   theo vẫn là xe đạp. Thời đó xe đạp   nội những thương hiệu như Viha, Xuân Hòa, Thống Nhất là chủ yếu. Thỉnh thoảng có người nhập   về xe  Mini Nhật thật là hiếm hoi, đẳng cấp. Ngoài ra còn có xe đạp   tàu, ông bố tôi (nhà báo Đăng Trung) có con xe  Phượng Hoàng gióng ngang đi như làm xiếc. Chân lúc xuống xe phải vắt ngang qua gióng thật điệu nghệ. Xe Phượng Hoàng đi nặng nhưng bền. Ai giờ mà dữ được xe Phương Hoàng chắc hẳn là cổ vật quý hiếm. Những dòng xe nội hay bị tróc lớp  tráng men vành, mau rỉ. Ngoài ra còn có thể kể đến các loại xe nhập   khác như Mifa, Ezka… của Đức của Tiệp   khá được ưa chuộng.  Thời đó nghề sửa xe đạp   cũng khá thịnh hành. Vá xe xăm là và vá sống  chứ không phải như bây giờ. Vá hàng tiếng đồng hồ dùng lửa để ép   miếng vá dính vào chỗ thủng…
Xe đạp  là phương tiện mà tôi đi học hồi cấp  III, đến khi học đại học Nông Nghiệp  I những năm đầu vẫn phải đi xe đạp  kẽo kẹt  20 cây số sang trường. Một thời Hà Nội đầy rẫy xe đạp như mắc cửi. Mãi đến những năm 90 mới bắt đầu có xe máy. Đáng tiếc giờ các thương hiệu xe đạp   nội đều vắng bóng, nếu để ý kỹ chỉ thấy Thống Nhất là lác đác, còn đâu các dòng xe Đài Loan, Nhật chiếm lĩnh, thống trị. Nhất là các dòng xe thể thao, cao cấp   chất lượng của họ rất tốt  dù đắt tiền có thể vài chục triệu đến hàng trăm triệu. Nếu nói đến xe máy vang bóng một thời là những dòng xe ga cổ điển như Babeta, Zava, Simson… Rồi mãi sau này mới là các dòng xe số Honda, Suzuki, Dream.
Một thời khó khăn đã qua.

(Nguyễn Hải Đăng)

Mùa xuân và đẳng cấp

Cuộc sống bây giờ đẳng cấp  sống có sự phân hóa dữ dội, có những người còn trẻ mà sở hữu những chiếc xe ô tô đắt tiền, mua sắm những đồ trang sức từ vài trăm triệu, đỉnh cao đến hàng tỷ mà có khi chỉ là những túi đồ, xách hàng hiệu chẳng hạn tức là chỉ để trang trí, tô điểm, làm sang bên cạnh mình, không sao vì họ có tiền mà theo họ là tiền chính đáng (!), tuy nhiên chỉ cần nhìn ra bên cạnh, mùa xuân về vẫn có những người chỉ kiếm từng nghìn, bán những món đồ chỉ lãi nghìn thậm chí vài hào, trong giá rét. Như cốc chè, quả táo… gói tăm, đánh dầy. Vì cuộc sống mưu sinh không có đành kiếm nhặt thôi. Ôi chao cái sự đời nó xoay vần, biết làm sao!!!  

 

Mùa xuân chuyện phố chuyện phường, chuyện thời trang

Mỗi một góc phố, một con đường đều có thể mọc lên một shop xinh xinh, nho nhỏ quần áo thời trang. Đôi khi chỉ là những cậu, cô sinh viên tre trẻ đứng ra mở shop. Các khu dân cư đông người, quanh các trường đại học càng nhiều shop. Quần áo, dày dép bạt ngàn kiểu cách, chỉ sợ không có tiền mà mua. Các shop dành cho thanh niên bán khá chạy, những kiểu cách trẻ, du nhập từ các kiểu thời trang mới từ phia ảnh tràn về… Thời trang 5 năm gần đây ở Hà Nội cũng thay đổi mạnh, nhất là thanh nữ trẻ họ ăn mặc táo bạo, các kiểu đầu hiện đại. Gần đây là mốt xăm, xăm hình bông hoa, con thú… có người mạnh bạo xăm những hình lớn ở bắp tay, đùi và để lồ lộ rõ ràng. Phụ nữ bây giờ cảm giác ăn mặc còn mạnh bạo hơn cả đàn ông. Quần sóc còn ngắn hơn cả nam giới… Rét căm căm vẫn sóc, để lộ cặp đùi dài, trắng, bắt mắt ối gã si mê cái đẹp, lạ.
Thời buổi này muốn đẹp dễ chỉ cần có tiền, thời trang, ăn mặc trang điểm, phụ kiện nâng hình ảnh lên khá nhiều. Tội chi nhỉ, miễn là phù hợp với bản thân. Những kiểu phá cách như kiểu quần thủng lua tua lỗ chỗ gây chú ý những cũng có thể gây ra những tranh cãi.
Mùa xuân, thời trang, ăn mặc đi liền với nhau làm tôn lên ngày xuân đẹp đẽ, vui tươi chờ đón mọi nhà.

(Nguyễn Hải Đăng)