Chiến dịch dọn vỉa hè ở TPHCM và Hà Nội

(Thơ đời sống xã hội)

Một ngày vỉa hè đập
Ngổn ngang như xác pháo
Làm lòng người thấy nao nao

Một ngày những con đường cày sới
Nhát búa làm tê tái lòng người
Những khuôn mặt nhớn nhác

Phố xá một ngày cuộn lên
Những tâm tư cháy dở
Đầy bão giông

Một ngày con đường bỗng quang hơn
Những bước đi khoan thai chậm rãi

Một ngày như mới
Sau những ngổn ngang bộn bừa

(NHĐ-Những ngày tháng ra quân dồn dập dọn vỉa hè 3-2017)

Cà phê 5

Nếu nói đến Cà phê, chắc hẳn ai cũng có thể biết cà phê Trung Nguyên là nổi tiếng nhất, một con người cũng nổi tiếng, tôi luôn ngưỡng mộ cậu sinh viên Y khoa Đặng Lê Nguyên Vũ, từ một người nghèo khó, từ con số 0, bằng ý chí của mình đã gây dựng nên một thương hiệu nổi tiếng, ngày nay cà phê Trung Nguyên còn nổi tiếng hơn cả Vina Cà Phê, Nestel Cà phê… cà phê tan Trung Nguyên gần như thống lĩnh thị trường, uống cà phê tan Trung Nguyên tiện lợi có thể uống mọi nơi mọi lúc… khi mở gói cà phê tan Trung Nguyên đã có một vị thơm ngào ngạt, thơm hơn hẳn các thương hiệu khác, uống vừa đậm đà, vừa bùi ngọt, nói chung là ưng ý, và tôi đương nhiên là tín đồ trung thành, ngày có thể 3-4 gói.
Buôn Ma Thuột thủ phủ cà phê… cà phê Trung Nguyên… xuất ra các nước, chẳng là ngành kinh tế hay ho sao… nghe nói tập đoàn này đang xây dựng khu đô thị sinh thái ở Buôn Ma thuột độc đáo…
Từ cà phê, đến văn hóa ẩm thực, đến những giá trị nhân văn tao nhã, giúp con người được thư thái, an bình, để mà cân bằng trong cuộc sống đầy hỗn mang…
Chúc mừng những tín đồ cà phê năm may mắn nhé!

Cà phê 4

Cà phê nguyên chất chuẩn uống là phải say, cà phê Buôn Ma Thuột, tôi đã từng uống, 1 ly uống xong 15 phút là say vật vã. Tôi đã từng say cà phê Buôn Ma Thuột, như say rượu, nằm vật ra, tim đập dồn. Còn cà phê pha với bột ngô chỉ là uống cho vui, tán gẫu. Tất nhiên cà phê nguyên chất xịn trở từ Buôn Ma Thuột ra Hà Nội bán người ta phải pha loãng… một tỷ lệ nào đó thì mới lãi đáng kể.

Thuốc lá và cà phê 3

Khi mà hút thuốc là đến đỉnh điểm một ngày tôi đốt hết cả bao. Nói chung người quen biết đều cho rằng tôi hút thế là nhiều. Do đó người luôn bị phụ thuốc vào thuốc lá, có khi nửa tiếng mà không có điếu thuốc là không làm gì được. Dần dần, tôi cũng đi đến suy nghĩ là phải bỏ. Bỏ thuốc tưởng dễ mà không hề dễ chút nào. Tôi bỏ theo từng giai đoạn. Đầu tiên là giảm hút, mua lẻ chứ không mua bao nữa. Cứ giảm dần cho đến khi ngày chỉ hút 5 ba điếu. Sau đó là giai đoạn chuyển sang hút bạc hà, ngày cũng chỉ vài điếu, hút bạc hà mát họng hơn không bị khé. Rồi dần dần bỏ hẳn. Tuy vậy có một điểm rằng chỉ có ai đã từng hút thuốc nặng chắc sẽ bị, đó là có những ngày mưa gió, người mệt mỏi, không hiểu sao cơn thèm lại nổi lên, người cứ như dòi bò ở trong xương, lúc này là lúc đấu tranh tư tưởng giữa bỏ và hút lại, cuộc đấu tranh nội tại, âm ỉ và đã có lần tôi thua cuộc hút lại. Rồi lại bỏ. Với quyết tâm, dần dần tôi không còn cảm giác thèm thuốc nữa, lúc này người trở lại trạng thái bình thường.
Lại nói đến cà phê, ngày nay ngành dịch vụ cà phê phát triển rất mạnh đến tận ngõ xóm. Kiểu như khu nào cũng cần có một vài cửa hàng tiện ích, một vài cửa hàng gội đầu và một vài quán cà phê. Kinh doanh cà phê vừa thuận tiện trong nhà vừa trông coi nhà cửa vừa có nguồn thu, nếu đông khách thuê vài nhân viên. Tạo ra một số lượng việc làm. Cà phê cũng là nơi tụ tập bàn công chuyên, vừa thư giản xả hơi. Thú vị. Ông lớn Trung Nguyên giàu lên từ cà phê, phát triển thành ngành hàng mũi nhọn, mang chuông đi gõ xứ người. Những thương hiệu nước ngoài nhảy vào Việt Nam tuy nhiên chưa thành công vì người Việt vẫn ưa uống cà phê bình dân, giá cả đắt quá là ít người uống.
Ra hàng cà phê giờ cũng nhiều phụ nữ sành điệu thưởng thức, buôn dưa lê cả buổi. Tình yêu cà phê đã trở thành một thứ văn hóa, một quốc đạo. Buôn Ma Thuột thủ phủ cà phê là nơi khi dấu tạo ra những bước ngoặt hứa hẹn trong tương lai mà cánh chim đầu đàn là cà phê Trung Nguyên.
Thuốc lá giảm, cà phê thăng, một tín hiệu đáng mừng.

Thuốc lá và cà phê 2

Nói đến thuốc lá ngày xưa dân tình hay hút Thăng Long, Điện Biên thuốc vỏ mềm, hút loại này khét lẹt, sang hơn là Vinataba bao vỏ cứng. Vinataba được ưa chuộng nhất vì hút đậm đà thơm. Còn loại cao cấp là 3 số biệt hiệu 3 con năm. Ba sô hút thực ra nhạt phào phào, chỉ là thể hiện đẳng cấp dân chơi thôi. Thời sinh viên của tôi ai mà có thuốc 3 số hút thì ối kẻ lác mắt. Thời đó nói chung người hút thuốc là khá nhiều. Sau này khi thấy nguy cơ tác hại qua tuyên truyền nhiều năm đến bây giờ tôi công nhận là lượng thanh niên hút giảm hẳn. Tín hiệu mừng. Loanh quanh thuốc lá lại đến cà phê. Ở Hà Nội nói đến cà phê chắc hẳn một địa chỉ nổi tiếng nhất vẫn là phố Bà Triệu. Phố Bà Triệu xưa kia chỉ lác đác vài hàng với lèo tèo vài hàng ghế nhựa, đến thời thế giới phẳng bùng nổ, quanh quanh hàng trăm cửa hàng san sát, đầu tư thiết kế sang trọng thành nơi quần tụ các con nghiện cà phê đổ về. A trời, lúc nào cũng đông náo nhiệt. Các cô, cậu nam thanh nữ tú, giới nhà giầu, thượng lưu,,, rồi kể cả giới văn phòng, bình dân cũng tụ tập. Ngày nay ở đâu cũng có thể mở cà phê, đường Trần Đại Nghĩa mới mở xuyên qua trường ĐH Kinh quốc dân cũng mở san sát thành phố cà phê nhưng nói đến cà phê rằng thì mà là ở Hà Nội nơi nổi tiếng tinh hoa nhất vẫn là phố Bà Triệu.
Ngày xưa Bà Triệu hiệu tôi hay ngồi là cà phê Tuấn Anh khá to đẹp 2 mặt góc. 2 vợ chồng trẻ đi xuất khẩu lao động về mua và kinh doanh. 5 năm trở đây họ không bán nữa mà cho thuê toàn bộ bán bánh ga tô Pháp. Nên tôi lê la chuyển sang cà phê Moka chuyên rang say bằng tay đối diện mặt sau bệnh viên mắt T.Ư. Cà phê chuẩn nhấp miệng vào phải đăng đắng lan tan trên môi một lúc hơi ngọt bùi bùi. Uống sau 10-15 phải có cảm giác hơi bay bay có nghĩa là lúc này mạch đập máu lưu thông được bơm mạnh mẽ lên não nên người sẽ hưng hứng. Cà phê pha loãng, tạp chất nhiều uống sau khi ngồi 15 phút sẽ ít có cảm giác gì.
Ngày nay cà phê đã trở thành một thứ văn hóa hình thành nên các thương hiệu Trung Nguyên… cạnh tranh với các thương hiệu ngoại nhập. Một ngành kinh doanh thực phẩm tạo ra thu nhập và công ăn việc làm cho nhiều người. Một thú ẩm thực thú vị làm con người ta được lơ tơ mơ, được buôn dưa lê, chém gió, được thăng hoa hay nói chung là được thư giãn vui vẻ, há chẳng tốt sao!
(NHĐ-2-2017)

Thuốc lá và cà phê

̣̣Hồi ký đứt đoạn
Tuổi trẻ thường điếc không sợ súng, lại vốn tò mò, thấy người ta hút thuốc lá mình cũng thử hút. Thời đó 17 – 18 tuổi gì đó, thuốc lá thời những năm 90 thế kỷ trước thô sơ thuốc lá cuộn tự chế hút khét mù, làm gì có Vinataba, Vinataba đã là thuốc sang. Một hôm ra lan can ngồi hút trộm. Vì là tò mò bắt trước là chính nên chẳng có cảm giác gì. Sau này vào đại học bắt đầu hút vì trào lưu trong nhóm. Mấy ông chơi với nhau phì phèo. Ngày đó đố ai mà kiếm được ba con năm ba số, dân giàu có thượng hạng mới dùng loại này. Hút thuốc lá là chất kích thích gây cảm giác sướng tức thời, cảm giác bay bay khi uống cùng cà phê ngon đúng chất thì cộng hưởng bay tận trời xanh. Nhưng cái gì cũng có giá của nó, gần 20 năm hút thuốc, giờ răng lợi hỏng hết, răng cứ vỡ mủn như người 70 mươi ̣dù mới U 50, ăn phải miếng xương là đau điếng. Bởi vì không nghe lời khuyên, dù đã bỏ mấy năm nay. Cách đây 10 năm gì đó khi hút thuốc ngồi uống cà phê tôi còn có trò lấy cà phê phết lên điếu thuốc, rít vào cháy ro ro, bay lên tận trời xanh, thơ ca cứ rào rào mà ra. Nói chuyện ngồi uống cà phê mà cũng làm được những bài tâm đắc.
Ví dụ sau. Một hôm đang ngồi nhâm nhi cà phê tại quán Linh gần nhà, trời bỗng đổ mưa rào, nhìn qua rèm, thấy một cô gái bán hoa đang chạy mưa, lật đật vụt qua, thế là tôi tức cảnh rút giấy bút, xé vỏ bao thuốc lá làm bài “Mưa và cô hàng hoa” có đoạn: Mưa răng răng mắt rèm thưa/
U ám sắc lá ngập mưa trĩu cành/Nón lá em đội móp vành/Có đủ rộng rẽ che nhành lưng eo/Em đi ai đuổi tà theo/Mà sao lật đật vội vèo lá bay.
Bài thơ đó tôi rất yêu mến như một kỷ niệm sống động về cuộc sống.
Hoặc một hôm ngồi ở cà phê Lối cũ phía sau đường Trần Khánh Dư, quán bố trí khá đẹp, hiện đại. Hôm đó gặp cảnh tượng nghịch lý bên trái là người bán ve chai đồng nát, bỗng nhiên bên phải có một chiếc xe ô tô xin, người lịch lãm bước ra thế là tức cảnh lại lấy bút, xé phần bạc vỏ thuốc viết bài “tự cảm” có đoạn:
Cảnh đời éo le khéo buồn/Kẻ ăn không hết có phần sa hoa/Kẻ lần lần mãi không ra/ Góp hồn nhạt lá dăm ba chút sàng/Hỏi người người có nhỏ sương/Một giọt lấm láp chút thương lấy tình/Hay người dặm bước vô tình/ Đời là khúc lẩy dây tình cung nga/Ta buồn ta nhỏ châu sa…
Bài đó tôi cũng yêu mến và ghi nhớ mãi.
Đại loại thuốc lá và cà phê một thời là một cặp song trùng, quyến luyến, vấn vương, kết đôi. Làm con người đôi khi được bay bổng, thăng hoa, phiêu du. Được tiên bồng với những giây phút thoát tục. Tuy nhiên, đến khi có tuổi bắt đầu sợ thuốc lá. Sau những phút giây thăng hoa thì là cảm giác khô người, mệt mỏi. Mặt trái của tấm huân chương nên phải tính đường cai, còn cà phê vẫn OK. Người huyết áp thấp, có tý cà phê là tỉnh táo. Thưởng thức cà phê giờ như một thú, văn hóa cà phê. Vừa đậm vừa đăng đắng, cái quan trọng là không gian để thưởng thức, có tý âm nhạc cho cảm giác êm dịu, thư giãn….
̣Hải Đăng, đêm Trương Định 2-2017