Kỷ niệm đẹp đẽ về khóa huấn luyện phẫu thuật chó

Nhận chứng chỉ khóa phẫu thuật các bệnh về khí quản, hô hấp chó từ tay Giáo sư phẫu thuật hàng đầu Úc châu tại khóa hội thảo tại TPHCM năm 2016

Chụp ảnh lưu niệm cuối khóa huấn luyện bên trái ngoài cùng là ông TS Thông tân chủ tịch chi hội chó mèo cảnh

Chuyện chó kỳ 3

(Hồi ký đứt đoạn)
Hồi còn sinh viên Hà Nội xôn xao một thời cho Nhật, chó Nhật đáng yêu, hiền lành, xinh xinh. Thời bao cấp mới chớm thoát ra kinh tế thị trường, một chú cho Nhật bán lãi mua được nửa cái xe máy. Người ta ăn ngủ sung sướng buồn rầu cũng vì chó Nhật. Nghe nói cho Nhật bán sang Tàu nên khi Tàu không mua nữa thì phong trào chó Nhật thoái trào, tuột cứ gọi không phanh, giống như lời ông bác sĩ Nên (phòng khám chó cộng đồng, học viện Nông Nghiệp) nói: người ta giàu lên từ chó, nhưng cũng sạt nghiệp vì chó. Khi cuộc chơi chó Nhật tan bong bóng xà phòng là lúc dân nuôi chó vỡ nợ, ra đê.
Bây giờ dân chơi chó nuôi nhiều loại nào Akira, Samoys, Bull dogs, Cogi…. nói chung đủ loại. Tuy vậy để thành công với nghề nuôi chó không hề dễ chút nào. Ông Bảo Sinh là người bền bỉ mà tôi biết, hơn 20 năm qua ông vẫn trang trại chó đó ở đường Trương Định. Trước cửa nhà vẫn còn một hàng thuốc chữa bệnh, tuy thế ở mức trạm xá. Giờ các phòng khám cũng mở ra nhiều, thậm chí có người còn phát triển thành chuỗi phòng khám. Hôm tôi đi dự hội thảo ở TPHCM có gặp anh Hải gọi là đốc tơ Hải, kém tôi chừng 5 tuổi hiện đang sở hữu chuỗi phòng khám chó mèo mang thương hiệu Đốc tơ Hải, anh này thế mà khá. Bác sĩ thú y mà sống đúng nghề và làm ăn đàng hoàng bằng chính nghề này. Có khi tôi lai chợt mơ trong giấc mơ của mình một ngày nào đó tôi lai làm đúng nghề với một phòng khám cùng vài nhân viên đang thực hiện một ca phẫu thuật. Nói chung là giấc mơ không phải xa vời lắm, nhưng mà e hèm… cũng khó thực hiện đây. Nghề nào cũng có niềm vui và sự nhoc nhằn của nó. Hôm tôi đi họp lớp 55 năm ở học viện nông nghiệp, ngồi trên xe trò chuyện với bạn Lan (hiện giờ làm ở phòng ký sinh trùng viện thú ý Quốc gia), khi trao đổi về phòng khám chó mèo của viện thú ý, bạn ý nói rằng phòng đó đông khách lắm, nhưng mà có bận gặp sự cố chữa không khỏi, chó chết, người ta kéo có đội quân săm trồ đến phòng khám… sợ quá phải gọi công an can thiệp. Đó cuộc đời đâu đơn giản, có người bảo nuôi chó cảnh kiếm lắm, chữa chó cũng được nhỉ? biết đâu… mà đền.
(tiếp kỳ sau)

Chuyện chó 2

(Hồi ký đứt đoạn)
Ngày xưa cách đây hơn 20 năm khi làm việc thực tập cho cửa hàng chó Bảo Sinh kể cũng lạ, bác Bảo Sinh nuôi chó mát tay, chiều đến bác có 2 nhân viên nấu một thùng thức ăn to tướng, như một nồi thập cẩm chủ yếu vẫn là cơm cộng rau, nội tạng lợn… thành bữa ăn cho chó. Làm gì có thức ăn cao cấp như kiểu nhập hạt khô từ nước ngoài về như bây giờ. Thế mà chó vẫn sống tốt… ông ý làm giàu từ chó. Năm ngoái tôi đầu tư nuôi một con Samoys (chó tuyết Nga), trắng bóc lông xù yêu vô cùng, mấy hôm mới bắt về sủa inh ỏi mất cả ngủ, trong khi đấy ông Bảo Sinh nuôi 40-50 con trong nhà mà vẫn OK. Duyên phết.
Nói đến chó nghề nuôi, chữa chó cũng làm chuyện bàn. Cách đây 2 năm vào một ngày gió mát, trăng thanh, lang thang trên mạng bắt gặp chi hội thú y thú nhỏ, chuyên chữa bệnh chó mèo, động vật cảnh, tôi liền đăng ký tham gia hội.
Tham gia cũng đóng góp khá nặng, tuy thế các hội thảo tập huấn được gặp gỡ các chuyên gia hàng đầu trên thế giới. Năm ngoái hội thảo tại TPHCM do giáo sư phẫu thuật Úc châu về giảng dạy. Nào, sách ca táp lên đường, tôi bay vào thành phố HCM tham dự.
Ở các nước tiên tiến chó được nâng niu như con người, phòng khám chó hiện đại như người và có các trang thiết bị như người, như siêu âm 3-4 chiều, dao điện, máy thở, phòng vô trùng vv…
Ở bên Úc châu một ca phẫu thuật mở khí quản chó (điều trị khỏ thở) người ta còn có máy thở nhân tạo và phải chăm sóc hậu phẫu 24/24h sau mổ. Tỷ lệ thành công cũng chỉ 80% theo lời GS. Nhân khóa học có ông ngồi bên cạnh tôi hỏi: thưa GS chi phí một ca như vậy tốn bao nhiêu ở bên Úc; ông GS trả lời khoảng một xe tay ga. Mọi người cười ồ đoán chắc 30-40 triệu VNĐ, ông bên cạnh liền cười nói thế này thì cho vào riềng mẻ chứ mổ làm gì???
Để nuôi một con chó cảnh chăm sóc cưng chiều hơn cả con người bình thường. Như con Samoys năm ngoái tôi nuôi tắm cho nó phải 2 bố con cùng tắm, vừa tắm vừa trò chuyện, được cái gia đình thân tình. Sắm đủ lễ bộ lược chải, kìm cắt móng chân, dầu tắm riêng…
Nghề chơi, nuôi lắm công phu các cụ đã nói rồi…

Lý sự của tao

(thơ trào phúng-châm biếm)

Tao luôn đúng, còn mày sai
Cho nên tao mới đổ hoài lỗi gây
Tao luôn to, mày bé gày
Cho nên tao mới chỉ tay ngón dài
Tao không làm, chỉ muốn chơi
Cho nên tao đẩy khó khăn cho mày
Tao thích gian dối loay xoay
Cho nên ù bịp kiếm may đồng hào
Nếu mà tao có làm sao
Thích mày hứng chịu hứng bao trọn đời?
(NHĐ-Trần Khát Chân 30-6-2017)

Đối nghịch

(Thơ trào phung châm biếm)

Người tử tế lao mình ra nắng
Vắt những giọt mồ hôi
Chắt chiu thành nguồn sống

Kẻ gian manh ngồi phòng lạnh
Nhỏ những giọt rượu
Mơ tạo đợt sóng ngầm

Những giọt mồ hôi nhỏ
Vun sới thành nguồn sống
Nuôi nấng hạt mầm tương lai
Bền chặt, sinh sôi…

Những ly rượu đắng chát
Đổi chác những mưu mô
Chụp giật trong nháy mắt
Lung lay, vương vãi

Ánh sáng và bóng tối
Huyền ảo, chợp chờn
Tử tế và gian xảo
Vung gươm tóe lửa

Đường dài… ngựa phi…

(NHĐ-6-2017)

Màn đàm về giáo dục trẻ

(Luận bàn sự đời)
Giáo dục ảnh hưởng khá nhiều đến tương lai của một đứa trẻ. Đứa trẻ chịu ảnh hưởng của môi trường xã hội, môi trường học tập nhà trường và một phần quan trọng từ môi trường gia đình. Có đứa trẻ từ một đứa trẻ tốt có tính lương thiện nhưng có khi hư hỏng vì môi trường xã hội mà mình tiếp xúc, từ lây nhiễm ở các bạn bè cùng trang lứa, thâm chí từ chính gia đình. Gia đình không tạo điều kiện cho trẻ phát triển học tập… Điều đó nghe có vẻ phi lý nhưng thực tế có người như thế vì cuôc sống là đa diện, đa chiều.
Ở quê vùng nghèo khó, đứa trẻ xuất phát điểm khổ cực nên sẽ có thiên hướng tìm cách thoát nghèo, thoát khổ, sẽ chú tâm vào học hành, vươn lên. Cha mẹ cũng vì nghèo khổ mà có ý thức động viên con cái cần học tập, rèn luyện để mong đổi đời, thoát khổ. Có những đứa trẻ tạo ra được hình ảnh học tập vươn lên điển hình làm tấm gương tốt cho xã hội.
Ở thành phố có những đứa trẻ được hưởng đầy đủ nhu cầu vật chất, sống được cha mẹ đáp ứng gần như mọi điều kiện, nhưng để tạo ra được ý chí học tập quả là một thử thách. Giữa làn ranh mong manh của cuộc sống đô thị, xã hội phức tạp, đứa trẻ như kẻ đứng ngã ba đường khá dễ dao động và không cẩn thận sẽ trượt dài. Bị những cám dỗ cuộc sống hưởng thụ làm đứa trẻ mất đi ý chí phấn đấu học tập. Chơi bời.
Ông Chung Jung Yung (Cố chủ tịch tập đoàn Huyndai – Hàn Quốc) có một kinh nghiệm quý khi giáo dục con cái là không cho đi xe riêng (mặc dù ông có khả năng mua hàng nghìn cái) mà đề nghị con cái đi xe ô tô buýt cộng đồng như những đứa trẻ khác khi đi học. Chỉ khi nào đi làm có tiền mới được sắm xe riêng.
Ở thành phố đứa trẻ thường nhìn lẫn nhau, nhìn bạn giàu hơn và đòi hỏi nên muốn các cháu chịu sương gió là khá khó. Cần phải có những uốn nắn thời gian để trao đổi. Bỏ công sức của cha mẹ để hướng dẫn các cháu. Cho các cháu rèn luyện là tốt cho các cháu chứ không phải là làm khổ các cháu. Nếu nuông chiều quá mức là phản tác dụng.
Những phương pháp giáo dục cập nhật từ các nước tiên tiến Nhật Bản, Hàn Quốc… luôn luôn hay ho và cần nghiên cứu áp dụng.
Cho đứa trẻ phương pháp cách sống hơn cho đứa trẻ dư thừa vật chất. Điều kiện đầy đủ chỉ là điều kiện cần. Cái hay là cho đứa trẻ sự tôi luyện, bản lĩnh sống. Thời gian sẽ đào luyện đủ để đứa trẻ ra đời thành công.
(NHĐ- Màn đàm cuối tuần 2017)