Trèo rào nhọn xông lên

(Nguyen Hai Dang)

Khi một vài người trèo rào nhọn xông lên, tự nhủ ôi chuyện đời, cuộc sống mà. Cuộc sống đương nhiên có tốt có xấu. Xã hội đương nhiên phải có tội phạm. Nhưng khi liên tục các hình ảnh rào rào người leo rào, nào chân ngắn, chân dài, hơ hớ đùi vươn mình vượt. Bỗng giật mình tử hỏi, sao lại thế nhỉ? Chỉ vì tý miễn phí mà bất cần xông lên để được tắm mát bất chấp mạo hiểm. Rồi ông bố bà mẹ ẵm con nhỏ leo qua thì quả là buồn hết chỗ nói. Lúc này quả là đáng suy ngẫm quá. Đây là hình ảnh gì của người Việt. Tôi cứ loay hoay nghĩ mãi… ừ thì chen chúc mua vào giờ vàng, đại hạ giá… đã đành. Còn đây ư bất chấp cả sĩ diện, xấu hổ, hiểm nguy để được tắm miễn phí ở công viên nước Hồ Tây. Rõ ràng ở đây là tổ hợp của nhiều vấn đề: xã hội, căn tính, giáo dục. Muốn cho lòng tự trọng tốt cái nền giáo dục tốt trong một xã hội văn minh lành mạnh. Khỏi phải bình luận gì nhiều. Nền giáo dục, giáo hóa xã hội là có vấn đề. Còn căn tính đương nhiên một bộ phận này hám lợi nhỏ rồi… nhưng nếu trong nền giáo dục tốt, xã hội văn minh lành mạnh sẽ dần triệt tiêu căn tính hạn chế đi. Biết nói sao. Buồn.

Bức ảnh lịch sử khá hiếm hoi của thời sinh viên.

(Hoi ky dut doan)

Mai Long va Dang

Trông bức ảnh quả là bức ảnh lịch sử khá hiếm hoi của thời sinh viên. Bức ảnh là nhóm 5 người dung dăng đạp xe đạp từ Hà Nội sang Gia Lâm học ngành thú y. Trong nhóm còn đặt tên anh hai, cô ba, chú tư, anh Năm và trêu đùa rất vui. Tôi đứng giữa đội mũ trông hơi ngô ngố.  Người đứng phải cạnh tôi ngoài cùng mặc áo bay là Tùng Lâm. Tùng Lâm  được đặt là anh hai. Cậu này giọng nói nhẹ nhàng dí dỏm như con gái. Tính tình khá vui vẻ. Tùng Lâm về sau sang ngang theo ngành cây trồng. Tùng Lâm có một thời gian làm ở công ty công viên cây xanh. Sau đó bỏ ra làm công ty riêng. Lâm là người khá khéo tay có thể cắt tỉa hoa rất đẹp. Khi thành lập công ty đơn đặt hàng đầu tiên anh còn bị đối tác là doanh nghiệp nhà nước bội ước phá hủy hợp đồng. Tùng Lâm còn la lên sao các quan chức lại nuốt lời như vậy và có một câu chuyện khá hi hữu bố mẹ vợ Tùng Lâm biết chuyện đã âm thầm mua lại toàn bộ số sản phẩm cây hoa, nếu không có chuyện này chắc công ty phá sản ngay từ khi mới lập nghiệp. Sau giai đoạn gian nan đó, công ty phát triển ổn định. Thương hiệu TungLamgarden, chuyên thiết kế hoa, cây cảnh nhà vườn giờ thuộc hàng khá tiếng tăm. Anh có vườn hoa ở Hoài Đức trồng quy mô khá lớn, rất đẹp, công ty chuyên thiết kế nhà vườn cây cảnh cho nhà hàng khách sạn biệt thự. Nếu bạn sớt google TungLamgarden tìm hiểu mới rõ giá trị của công ty của anh. Rất tuyệt. Người đứng dưới con gái bên phải là Nguyễn Hà. Hà là người khá hoạt náo, nói giọng lanh lảnh, biến hoạt thể hiện là người khá năng động. Nhà đối diện trường đại học Y. Nguyễn Hà giờ làm giám đốc công ty chăn nuôi Phồn Thịnh. Công ty chủ yếu chăn nuôi lợn. Tôi vẫn nghĩ rằng làm giám đốc công ty tư nhân có khi còn khó hơn làm công ty nhà nước vì mình phải tự bỏ vốn đầu tư, tự chịu trách nhiệm vv… Công ty Phồn Thịnh của bạn Hà hiện nay cũng mạnh dạn đầu tư những trại lợn khá lớn cỡ gần ngàn mét, quy mô vài trăm con lơn. Mà các bạn biết rồi, đầu tư nông nghiệp đâu dễ dàng, bệnh tật, rớt giá, phập phù, rủi ro cũng đâu phải ít…. Sự thành công trong ngành nông nghiệp cũng có giá trị an dân đối với một nước nông nghiệp được cho là chiếm 70 % dân số. Đầu tư cho nông nghiệp, chăn nuôi lơn cũng khá mạo hiểm. Tôi khá ngưỡng mộ bạn với thương hiệu Phồn Thịnh mãi mãi là con chim đầu đàn trong việc chăn nuôi đầu tư cho ngành nông nghiệp, gia súc.

Nhóm 5 người này tựa như một nhóm hát với những giọng ca sĩ đan xen, bè phối, rung rinh, trầm bổng khác nhau, bay bổng vút lên trên  cung đường 5 xào xạc gió lốc, nắng gắt, bập bùng. Gánh hát tồn tại đến năm thứ hai thì tan rã vì có những lựa chọn khác hơn. Đi ô tô. Mỗi người so lo theo cách riêng. Riêng bạn Giang vẫn đi xe đạp nhưng có anh chàng Nguyễn Tùng đi kèm, sau đôi này nên duyên vợ chồng…

Đi học đại học nông nghiệp I, chuyên ngành bác sỹ thú y

(Hồi ký đứt đoạn)
Nguyễn Hải Đăng
Thời gian trôi khá nhanh, nhưng những ký ức xa xưa vẫn cứ dội về. Hôm nay cũng rỗi rãi, xin bắt đầu từ những ngày tháng học trường đại học nông nghiệp I. Hết năm lớp 12, tôi thi đại học Y khoa. Thời đó cách đây 25 năm người ta có câu nhất Y nhì dược. Thi vào Y cực khó, thuộc hàng đỉnh của các trường đại học ngang ngửa bách khoa… Thời học sinh cấp III học lớp chọn trường Lý Tự Trọng. Ngôi trường thuộc hàng tầm dưới của Hà Nội. Học hành cũng thuộc dạng tầm tầm, chẳng có chi nổi trội mà dám thi Y nên năm đầu trượt. Bố Đăng Trung có khuyên nên thi lại, sốt ruột buồn chân vù sang học ngành bác sỹ thú cùng khối B. Một phần cũng do TS thú y Phan Thanh Phượng có sang nhà nói chuyện thế là tôi quyết định học ngành thú y trường đại học nông nghiệp I. Ngoài việc thi đại học Y còn một điều khá thú vị năm đó tôi còn thi trường ĐH thể dục thể thao môn bóng đá cũng trùng khối B tại Từ Sơn. Hôm nọ ngồi kể lại chuyện với bố tôi nhà báo Đăng Trung, ông cứ cười cười, không hiểu sao cậu con lại thi đại học bóng đá mới buồn cười. Tôi còn nhớ ngoài thi Toán, Sinh học, thì trường ĐH thể dục thể thao còn phải thi môn năng khiếu. Gồm 2 phần. phần 1 chạy vòng quanh sân vận động như vận động viên chạy nước rút cỡ 400 m, tính giờ. Phần 2, thí sinh chạy dẫn bóng qua hệ thống cột bấm giờ, sau đó sút vào khung thành cách xa điểm cuối dẫn bóng khoảng 30 m. Miễn làm sao sút vào khung gỗ là được. Tôi còn nhớ mình chạy dẫn bóng xong thở bở hơi tai, sút còn non không đến được nơi. Thi môn năng khiếu lấy hệ số 2. Về sau giấy báo điểm cũng trượt nốt thiếu 1 điểm. Nếu đỗ chưa biết chừng sang ĐH thể dục thể thao học môn bóng đá, giờ lại là HLV bóng đá chăng? Tất nhiên phải có duyên do là thời trẻ tôi cực ham đá bóng, tôi còn yêu bóng đá đến mức sưu tầm, cắt những hình ảnh các cầu thủ nổi tiếng từ các báo, mà thời đó báo chí khan hiếm lắm, tìm được một tờ tạp chí bóng đá nước ngoài là chuyện cực khó. Mỗi lần cóp nhặt, xin được ở đâu là tôi cắt ra, dán vào một quyển vở, ghi tên tuổi, nước… Gần đây chính bố tôi cũng nhắc lại chuyện đó, một người nữa là nhà báo Lê Hồng Quang (tạp chí Vietcombank) bạn cấp III còn xác nhận, kể lại là nhớ tôi có mấy quyển sưu tầm… nhân hôm gặp nhau trên facebook. Tôi khá xúc động, đáng tiếc giờ những quyển đó thất lạc đâu mất rồi.
Lại quay lại chuyện những ngày tháng học trường ĐH Nông nghiệp I. Trường ĐH nông nghiệp I là 1 trong 4 trường trọng điểm quốc gia thời bấy giờ nằm tọa lạc 1 mình ở Trâu Quỳ, Gia Lâm, Hà Nội. Mỗi lần sang trường người ta thường đùa là đi Trâu Quỳ (trại thương điên). Trường rộng mênh mông, cây cối xanh um tùm. Không gian thoãng đãng, giữa trường có một đầm sen, tươi mát, ghế đá thơ mộng. Một khung cảnh thiên nhiên man mác, dịu ngọt, trữ tình, nên thơ ươm nên những giấc mơ về cây hoa, chim thú, vươn tâm tương lai. Nếu nói về phong cảnh, môi trường, có lẽ trường ĐH Nông nghiệp I đạt được chuẩn nhất. Rộng rãi, xanh tươi, sư phạm nhất. Cũng đúng thôi vì trường nằm ở ngoại thành biệt lập, chứ các trường trong nôi đô lấy đâu ra đất để mà trồng cây xanh.
Những ngày tháng đầu tiên đi học phải ở nội trú, nằm giường tầng. Đầu tuần kẽo kẹt xe đạp từ Hà Nội sang Gia Lâm chừng 20 km, đi hết tiếng rưỡi. Có những hôm trời nắng mướt mồ hôi, lã chã. Cuối tuần lại rồng rắn đạp xe về. Sau 1 tháng quen nhau, tụ họp lại thành nhóm 5 người: Đăng, Mai Long, Hương Giang, Hà, Tùng Lâm cùng đạp xe kẽo kẹt. Nhóm khá thân tình và trên những chặng đường ta đi, kẽo kẹt,  và những câu chuyện tán tỉnh, cười đùa trong khoảng gần 2 năm đầu… về sau nhóm có thêm bạn Nguyễn Tùng. Nguyễn Tùng yêu bạn Hương Giang sau nên duyên vợ chồng.. Về sau tan đàn, tùy nghi vì điều kiện thuận lợi hơn đi ô tô nhờ của thầy cô, sáng đi chiều về chứ không nội trú nữa. Giờ Mai Long, Ngân Giang, Hà vẫn làm ngành thú y. Hà làm giám đốc công ty chăn nuôi tư nhân Phồn Thịnh. Tùng Lâm học hết 1 năm thú chuyển sang học cây trồng. Giờ làm giám đốc cũng công ty tư nhân chuyên về thiết kế hoa, cây cảnh khá tiếng tăm TungLamGarden.
Những năm đầu cũng đầy ắp những kỷ niệm, những con đường rong ruổi, qua sân bay Gia Lâm, những buổi tối trăng sao mơ mộng tại khu ký túc xá nhà trường. Ở cùng lớp (thú y K35b) có một anh chàng Hoàng Long dân Hà Nội, anh này đẹp trai lồng lộng, nổi tiếng chỉnh chu ngăn nắp. Anh ta sau yêu cô Duyên cũng cùng lớp, mối tình Long-Duyên đẹp xôn xao thời đó. Bố cô Duyên lúc đó là viện phó viện thú Y, nhà có xe Hon da – 81, thời đó có con xe này là cực đỉnh, 2 người đi chung một xe làm thèm muốn không biết bao con người. Lại nói về anh chàng này, anh ta đàn hay hát giỏi. Nhớ có những hôm ký túc xá mất điện, đám trò gày nhom, xanh xao leo lên tầng thượng của ký túc xá ngồi nghe anh ta đàn hát bài lời như sau: “Ôi sao hôm nay em đẹp như nữ hoàng, tay trong tay hồn ta mơ màng, tôi hôn em miệng em khẽ cười, ôi sao hôm nay em đẹp nhất trần đời”, âm nhạc cứ thánh thót, bập bùng làm xao động cả không gian tĩnh mịnh, trong cái tối, cái nóng, muỗi vo ve. Giờ nghĩ lại thật là tuyệt diệu. Bài đó rất hay, rât lãng mạn, bây giờ khá hiếm hoi người biết mà hát. Hoặc tôi nhớ lời một đoạn khác: “Dàn nhạc tình đưa em lướt nhẹ, đẹp tuyệt vời bóng em một tòa voan trắng…”. Mọi người gật gù, vỗ tay. Quả là một anh chàng đẹp trai, hát hay, khéo làm diễn viên hợp hơn.  Hoàng Long giờ cũng khá, giám đốc trung tâm dược thú y-Cục thú y.
Có những tối rỗi việc đi lang thang xuống nhà dân ăn chè, xem video. Thời đó có một cuốn phim trưởng là đám sinh viên trố mắt xem…
Kỳ sau: Cuộc sống sinh viên và những người bạn mới…

nong nghiep 1Nhóm sinh viên thú y ĐH Nông nghiệp I (Giang- Lâm đứng, Long-Hà-Đăng ngồi), tác giả ngồi ngoài bên phải. Ảnh chụp tại công viên năm 1990, do Hương Giang giữ mới gửi lại

Tôi yêu “hai trái tim vàng”

(Cảm nhận ngắn)
Gần đây mình thấy một chương trình truyền hình hài “hai trái tim vàng”  gây cho mình khá ấn tượng. Vào mỗi buổi sáng mở VTV3  ta có thể cười nhẹ nhàng dí dỏm trước khi đi làm. Một món ăn tinh thần khá hay ho thú vị truyền hình đã trao cho độc giả. Hết cặp vợ chồng do Công Lý đóng, nay đến truyện họa sỹ Tùng điên. Tất nhiên các diễn viên đóng đạt, hấp dẫn quá đi rồi. Cái mình phục chính là nội dung câu chuyện, ngày nào cũng có một nội dung hài hước nào đó đâu có đơn giản. Mình là người viết văn mình biết, vắt óc, mà viết hài để cười lại càng khó. Cái cười càng sâu cay càng phê phán lại càng khó hơn. Ôi, thật là mến mộ… từ đáy lòng tôi yêu chương trình “hai trái tim vàng” để tôi được cười…. thế thôi.
(Nguyễn Hải Đăng)

Khám phá cuộc đời

(Cảm nhận ngắn)
Khi bạn đến tuổi trung niên, bạn sẽ có nhiều thâm trầm trong cuộc sống. Suy tư, dằn vặt. Mỗi buổi sáng thực dậy có biết rằng ta mọc thêm bao sợi bạc. Ngẫm về quá khứ, nghĩ đến tương lai. Một điều khá đặc biệt lắm khi những kỷ niệm thời sinh viên cứ hiện ra trong óc mỗi khi mất ngủ, nhớ như in, nó đẹp, đẹp lung linh, hồn nhiên, nhẹ nhàng. Mặc dù từ ngày ra trường (ngoại trừ 2 tháng chữa chó mèo thực hành ở của hàng ông Bảo Sinh), trả làm gì tới nghề đã học, mà lắm khi chuyện xưa cứ dội về, âm ỉ. Tuổi trung niên, khi nhìn thấy sự tan biến của những người xung quanh, hàng xóm mình, đôi khi thật bùi ngùi. Ngẫm lời bài hát của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn mà sao thấm thía quá: “hạt bụi nào hóa kiếm thân tôi, rồi một mai tôi trở về cát bụi”, ôi kiếp vô thường. Lại nhớ đến một lời bát hát khác: “mỗi ngày tôi trọn một niềm vui…”, ôi quá hay, tại sao phải ích kỷ, hằm hè, hận thù, hãy cứ yêu cuộc sống, tìm ra những niềm vui của riêng mình mà tận hưởng cuộc sống. Khi đã bước sang tuổi trưởng thành, chín chắn, mà không hiểu quy luật cuộc sống, không yêu những ngày tháng trên dương thế, quả là kém, dở. Trừ khi bệnh tật ốm đau, còn nếu có sức khỏe sao không lao vào làm việc, khám phá, chinh phục cuộc sống?

Đã sinh ra một kiếp trên đời đừng vô phí vào những điều vụn vặt, tủn mủn. Nói như cách của doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ hãy có khát khao lớn, còn nếu không: “mỗi ngày ta trọn một niềm vui”, thế cũng là biết sống rồi.

(Nguyễn Hải Đăng)