Luận bàn về hạnh phúc

(Luận bàn sự đời)
Con người ta sinh ra ai cũng muốn hạnh phúc và mưu cầu hạnh phúc, ai cũng muốn sung sướng và mưu cầu sung sướng còn kẻ tồi tệ mới mong muốn người khác đau khổ và làm đau khổ người khác. Hạnh phúc trong cuộc sống có nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, xuất phát từ góc nhìn, hoàn cảnh sống về trình độ học vấn, kiến thức nhưng tựu chung lại ai cũng muốn giàu có và bình an. Tìm thấy được nhiều niềm vui trong cuộc sống và thỏa mơ ước của mình. Tất nhiên mơ ước của mỗi người là khác nhau thậm chí khác nhau rất nhiều. Có người mơ rằng tôi phải có biệt thự, xe sang… mới là hạnh phúc. Hoặc tôi phải có cỡ X tỷ đồng mới là hạnh phúc. Nhưng có người lại nghĩ khác họ cho rằng chỉ cần tôi làm công việc tôi yêu thích, gắn bó với công việc đó và đạt được thành tựu với công việc đó có nghĩa là tôi hạnh phúc: như một nhà nghiên cứu khoa học chế ra được một loại vac xim phòng được bệnh cứu người, dù kinh tế chẳng dư giả gì nhưng nhà khoa học đó cảm thấy rất hạnh phúc vì đó là mục đích lẽ sống của họ. Có những người bình dân hơn họ đi bán hoa quả ngoài chợ, chỉ cần ngày hôm đó bán hết được gánh hàng, đủ tiền chi tiêu cho bữa ăn của gia đình nhỏ của họ là họ cũng cảm thấy hạnh phúc.
Một cặp vợ chồng trẻ có công việc ổn định, có một tổ ấm, có cuộc sống bình an, hiền hòa đó cũng là hạnh phúc. Rất nhiều phải không ạ… với tôi cũng thế hạnh phúc có nhiều cung bậc cảm xúc… đơn giản có khi chỉ là 2 cha con đi bộ lãng đãng trò chuyện cũng là hạnh phúc… có khi tôi ngồi nhâm nhi ly cà phê ngắm nhìn trời đất cũng là những phút giây hạnh phúc.

Tất nhiên con người phải có ham muốn, phải đặt ra các chỉ tiêu để phấn đấu, rồi phải vất vả để đạt được ước muốn đó nên thời gian dành cho gia đình cho nghỉ ngơi phải ít đi… Chứ thật ra hạnh phúc đôi khi cũng khá giản đơn… như cuối tuần có một buổi đi chụp hình ở công viên… thế thôi… còn các quý vị…

(Nguyễn Hải Đăng, Trần Khát Chân, 5-2017)

Hạnh phúc

(thơ triết lý)

Họ không giàu sang
Chỉ đơn giản là một tổ ấm…
nho nhỏ…
Một căn nhà bập bùng lửa say nồng

Họ chẳng quyền quý
Chỉ đơn giản là một cặp xinh xinh…
bình dân…
Ngày thường kiếm sống

Họ có cuộc sống hiền hòa
êm đềm chảy
lặng lờ trôi
những niềm vui giản đơn

Họ chẳng to tiếng
Họ chẳng ồn ào
Họ có ấm áp
Họ có yên bình

Họ hạnh phúc

(NHĐ-Trần Khát Chân- 2017)

Ghé chơi Times City

(Tản văn)

Vượt qua những con đường khúc khuỷu, đông ngột ngạt, đi qua những căn nhà đầy nham nhở, rêu phong… lãng đãng qua cái tên Minh Khai, một địa danh khá quen thuộc, từ thời cấp 3 nơi đây là tuyến cư dân, học trò  quy tụ về ngôi trường Lý Tự Trọng của tôi ngày xưa. Muốn đến Minh Khai thì từ ngã tư chợ Mơ – Đại La là trục đường lớn đâm sang… Vèo vèo… ngước mắt lên nhìn một cái tên vang lên Times City (Thành phố của thời đại mới), ồ, hình ảnh lô gô phóng ngang tầm mắt: nhìn, suy ngẫm, liên tưởng giống như  ông mặt trời lấp lóa, tỏa vừng ánh dương… Vượt qua cổng chào, lọt vào bên trong cảm giác mát lạnh, như có luồng không khí khác lạ dịu, tươi tắn vờn qua người, tê tê. Sau cảm giác dịu nhè, mát mẻ là một cảm giác sững sờ, với những tòa nhà cao vút… có lẽ từ bé tới giờ… ở cái đất Hà Nội này, đây là lần đầu tiên chiêm ngưỡng đến một loạt những khối nhà sừng sững  được bố trí liên hoàn… Một cảm giác vô cùng hân hoan… lại gần càng ngạc nhiên hơn khi có một hồ lớn uốn lượn theo những khối nhà đó như tưới tắm, điều hòa tự nhiên, làm cho những tòa nhà không còn lạnh lẽo, u ám… Những hàng cây, chỗ đi bộ, khu vui chơi cho trẻ, chỗ đọc sách,  tâm tình, chơi thể thao được bố trí đan xen… Quả thật với góc nhìn, quan sát, tôi tự cảm thán: đúng là đẳng cấp.
Thành phố trong lòng thành phố – Times City (của Vingroup), cái tên đó lại một lần nữa ngân lên trong lòng tôi, ôi thật hâm mộ… bên phải nào là hệ thống trường học Vinschool, nào là bệnh viện Vinmec (đẳng cấp 5 sao), đi sâu hút vào bên trong là trung tâm thương mại Vincom với bạt ngàn hàng hóa, ăn uống, giải trí (thủy cung) đi mỏi chân, hoa mắt, tất cả tổ hợp lại trong một quần thể tiện ích đầy đủ, viên mãn.

Rời Times City trong lòng không khỏi băn khoăn như rời một thế giới khác, một thế giới sang trọng, chắc hẳn chỉ dành cho giới trung, thượng lưu của xã hội…

Ta lại về tắm ao ta, căn nhà tập thể Trương Định với bao nỗi đầy vơi… miệng lẩm bẩm hát bài “ước gì”…

(NHĐ-ngày cô sầu 5- 2017)

Thơ viết tặng cô Đỗ Hợp, giáo viên chủ nhiệm Tân Định (cấp 2)

thơ chân dung-nhân vật

Cô có khuôn mặt phúc hậu như phật
Cô có giọng nói nhẹ nhàng mây lan
Cô có tính cách điềm đạm bình an
Cô có trí nhớ thông tuệ minh mẫn

Cô như vì sao soi sáng
Cô như dòng nước mát trong
Cô như phật bà tâm đức
Cô như biểu tượng tấm gương

Cho nên các trò phấn dấu
Cho nên các trò bình an
Cho nên các trò ghi nhớ
Tìm trong cuộc sống vươn lên

(NHĐ-2017

Cô chủ nhiệm Đỗ Hợp lớp cấp II – 8 A Tân Định

(thơ chân dung-nhân vật)

Thời gian nhuộm tóc phôi pha
Nghĩa cô trò vẫn như là ban xưa
Cô dạy trò chữ đủ vừa
Trò tặng cô chữ cày bừa đầy vơi

Chúc cô sức khỏe vẹn mười
Để mà thưởng thức chữ lười trò ghi!

(NHĐ – 1/5/2017)

(Ảnh: Tác giả tặng cô sách thơ, văn) 

Cơ duyên với đại gia chó – nhà thơ Bảo Sinh

(Hồi ký dứt đoạn)
Nhà thơ Bảo Sinh ở đường Trương Định (Hà Nội) có một cơ ngơi rộng rãi, ông sinh sống, kinh doanh bằng nghề nuôi chó các loại đặc biệt là chó cảnh. Từ hồi tôi còn là sinh viên học viện nông nghiệp tôi đã có cơ duyên ra thực tập, làm việc ở nhà ông. Số là bố tôi nhà báo Đăng Trung có viết một bài báo đăng trên số Tết báo Tiền Phong có tựa: “Người nuôi chó, đắp tượng, xây cửu trùng đài”, ở giữa khuôn viên sau nhà ông, giữa ao ông Bảo Sinh đắp tượng phật bà, rồi ông ý xây cái tháp chín tầng mà chính tôi sau này đã ngủ một đêm ở cái tháp đó. Sau khi viết bài báo gây tiếng vang, ông Bảo Sinh được khá nhiều người để ý, cũng từ mối lương duyên đó bố tôi dẫn tôi ra cửa hàng kinh doanh chó của ông ý thực tập; đó là quãng thời gian năm cuối học khoa Thú y. Tôi vẫn còn nhớ là cùng với một bác sỹ nữ ở cục thú y kết hợp đi chữa chó ở các nơi. Hồi đó quãng năm 90 thế kỷ trước, phong trào chó Nhật lên rất cao, một con chó Nhật lông xù cỡ dăm cây vàng. Cũng là sinh viên, tôi sắm một bộ đồ nghề kim tiêm, một số thuốc chủ yếu là kháng sinh các loại, một số vitamin thuốc bổ, chữa bệnh chủ yếu mày mò là chính. Nói chung bây giờ nghĩ lại cũng liều, chó thì đắt trình độ cũng ít ỏi nên quá trình hành nghề vất vả. Có những chuyện mà giờ tôi vẫn nhớ mãi: một hôm có cú điện thoại gọi chữa ở trên phố hàng Đào, tôi phóng lên theo địa chỉ, thăm khám, cho một liều thuốc bổ, đến khi về hôm sau ra cửa hàng ông Bảo Sinh nói rằng con chó cháu tiêm chết rồi. Con chó đó là con Béc giê già. Người ta đã đóng quan tài và đem đi chôn. Tôi ngẩn người ra chẳng biết nói làm sao? Sau này nghĩ lại mới thấy rằng con chó đó là con chó già, nó đang giai đoạn hấp hối rồi, mình có tiêm vào có khi còn chết nhanh hơn, ấy mà người ta cũng chẳng bắt đền. tuy vậy cũng làm tôi suy nghĩ nhiều; Như trên nói mình cũng vừa chữa vừa mày mò là chính mà.
Ông Bảo Sinh là người khá lạ. Sau này vì vất vả quá, một hôm ông ý báo cháu ra nằm ở Cửu Trùng Đài của ông, sáng hôm sau thức dậy thấy bủa vây xung quanh toàn phân chó, mùi chó nồng nặc, thế là tôi quyết định nghỉ. Thế mà từ bấy đến giờ hơn 20 năm vừa rồi quay lại ông Bảo Sinh vẫn kiên trì với nghề nuôi chó, thậm chí nâng cấp lên là khách sạn Chó mèo, nghĩa trang chó mèo. Căn nhà ông ấy giờ đã nâng cấp lên khang trang 5 tầng, kiêm luôn cả nghề thầy cúng.
Đặc biệt hơn ông là nhà thơ chính hiệu, ông làm nhiều thơ theo lối lục bát-dân gian, một lối viết thơ độc đáo, hóm hỉnh. Có câu như sau:
“Hạng ấy tính rất thẳng ngay
Rất hay nói thật từ ngày về hưu”
Rất trào lộng có phải không ạ, lúc anh có chức, có ghế anh chẳng nói gì, chắc là anh giữ cái ấy… nhưng mà khi về rồi chẳng còn gì mà mất nên anh mới nói.
Một hôm gần đây quãng năm ngoái, ông ấy mang một cuốn sách dày cộp có tựa “Bát phố” lên tặng bố tôi (nhà báo Đăng Trung), tôi có được hân hạnh đọc qua, kể cũng phục về trí nhớ của ông với nhiều câu chuyện từ những thời Pháp thuộc, về cuộc sống với góc nhìn, quan sát rất riêng.
Ông Bảo Sinh còn đi nói chuyện về thơ với phong cách nhà thơ-dân gian, một phong cách độc vị.
Một cơ duyên, một con người thú vị làm nên một tính cách, cá tính riêng, một Bảo Sinh không lẫn với ai.
(NHĐ, Trần Khát Chân, nghỉ lễ 1/5.2017)

Ai hơn ai?

Truyện cực ngắn

Có 2 người ngồi ở quán rượu đàm đạo. Một người béo ục ịch, mặt phây phây. Một người gày gò, ốm nhách. Người thứ nhất béo ục ịch nói: “mày ít tuổi hơn tao”. Người thứ 2 trả lời: “vâng, em ít tuổi hơn bác”. Người thứ nhất lại nói: “mày cơ bắp không bằng tao”. Người thứ 2 nhìn xăm xoi vào bắp thịt người thứ nhất đang dơ lên dứ dứ trước mặt và ậm ừ: “vâng em cơ bắp thua bác”. Người thứ nhất khoái trá cười khà khà, ngấp một ngụm rượu. Bỗng người thứ 2 lên tiếng: “Thế hỏi khí không phải 1 tuần bác đọc mấy cuốn sách?”. Người thứ nhất nhíu mày: “tao chẳng đọc cuốn nào cả”. Người thứ hai cười tủm hỏi tiếp: “thế 1 ngày bác đọc mấy tờ báo?”. Người thứ nhất phẩy tay: “tao chẳng đọc tờ nào hết chọi”. Lúc này người thứ 2 mới tươi cười: “thế thì bác thua em, em 1 tuần đọc ít nhất 1 cuốn sách, 1 ngày đọc ít nhất đọc hết số lượng 1 tờ báo”. Người thứ nhất liền đốp trả: “úi sời mày đọc báo, đọc sách có ra tiền không, tao đếch cần đọc mà vẫn có tiền, thậm chí còn nhiều tiền hơn mày”. Người thứ 2 hơi trầm ngâm, tư lự. Được đà người thứ nhất bổ tiếp: “tao chỉ cần chỉ một manh đất, buôn một chuyến hàng từ tàu về là đủ tiền mày làm cả năm, tựu chung lại tao hơn mày những 3 thứ, trừ 1 thứ tao thua mày, tức tao hơn mày 2 thứ, nghĩa là tao hơn mày, đồ kém”. Nói xong người thứ 1 cười hô hố, nốc liên tục 2 cốc rượu…
(Nguyễn Hải Đăng)