Lý sinh sự vui

Xả stress
Ô hay buồn cười tệ. Buồn cười quá đi chứ. Qua môi giới ta mời được đội bóng khủng sang thi đấu. Cơ mà sao không mời đội vừa tầm thôi, hơn chỉ hơn một hai bậc chứ hơn những bốn, năm bậc đâm hóa xem họ trình diễn? Tỷ số cách biệt quá (8-1), “Chuyện nhỏ như con voi”… đâu phải đơn giản mới mời được họ? một đống tiền… đừng đùa: “chuyện to như que tăm”… ấy, thôi nào… đừng bàn cãi nữa, được sướng con mắt xem họ trình diễn rồi còn gì! Được rà tay sờ vào thần tượng rồi còn gì… Ừ nhỉ… hóa ra mình lắm chuyện, lý sinh sự…hê…hê… thôi nhé… dẫu trận đấu không cân tài nhưng mà vẫn vui… như lời một fan cuồng nào nói…
(Nguyễn Hải Đăng)

Văn học nghệ thuật và đời sống – rao bán sách

(Luận bàn sự đời)
Văn học nghệ thuật sinh ra để làm gì? Mục đích, văn học nghệ thuật la phản ánh cuộc sống, đóng góp cho sự phát triển cuộc sống. Tôi nhớ đầu năm ngoái có 2 người rất nổi tiếng trong giới văn chương phát biểu. Đầu tiên là nhà văn Chu Lai ông nói rằng sách ra nhiều nhưng mấy cuốn nào đọng lại? Người thứ hai là nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ người mà tôi khá hâm mộ nói rằng: nhiều người viết văn tràng dang đại hải, trong số hàng nghìn người cầm bút liệu mấy người có kỹ năng viết? Thậm chí vào kỳ đại hội trước Thu Huệ còn tuyên bố: “ai vào ban chấp hành để kiếm chác thì hãy thôi đi”. Một tuyên bố khá sốc đối với tôi vào lúc đó. Ô hay, anh đã cầm bút viết lách tức là anh phải có một nhân cách cơ bản nào đó, vào hội vào ban chấp hành để mong làm việc, mong ra tác phẩm hay chứ chỉ vì tiền, chắc chắn chẳng bao giờ có thể có tác phẩm ra trò, điều chắc chắn tôi suy đoán là như vậy. Một phát biểu thẳng tưng như vỗ vào mặt những con người tham, sân, si không đúng chỗ.
Đến đại hội hội nhà văn vừa diễn ra này có một bài báo phỏng vấn nhà văn Võ Thị Xuân Hà với câu hỏi cho rằng: văn học hiện nay xa rời cuộc sống? Một câu hỏi rất đúng, trúng, điều mà tôi có cảm nhận hàng chục năm nay. Nếu văn học không phản ánh cuộc sống thì viết văn để làm gì? Dù bạn có dùng thủ pháp, phương pháp, nghệ thuật gì đi nữa thì hãy nhớ rằng: “mọi ngả đường đều dẫn đến thành Roma”, tức có nghĩa rằng văn học vẫn phải phản ánh cuộc sống này, cuộc sống diễn ra hằng ngày ta đang sống, đóng góp, phản biện nhằm xây dựng một xã hội ngày một tốt hơn. Văn học mà viển vông… đọc mà chẳng hiểu gì… thật là mông lung. Người ta có thể biện luận văn chương thơ phú của tôi cao siêu, siêu hình… vv… có trời mà biết siêu việt đến đâu. Đó là phải nhờ các nhà phê bình, mà ngày nay các nhà phê bình cũng biến dần đâu mất.
Thôi tản mạn vậy thôi, tôi là người viết văn đã lâu, từ truyện ngắn đầu tiên: “Công tử Trí” đến nay đã 13 năm. Một thời gian cũng đủ để chiêm nghiệm, suy tư, đủ đằm mình vào các sáng tác, ngẫm ngợi về nó. Đối với tôi văn học là những gì gần gũi xung quanh mình, những câu chuyện cuộc sống hằng ngày diễn ra, ta bắt gặp, cảm nhận, suy nghĩ về nó và dùng ngôn ngữ, bút pháp văn học để diễn tả về nó, mong muốn gửi gắm một thông điệp nào đó về cuộc sống như: “Hoài niệm” viết về cô gái không may bị đẩy làm nghề bia ôm, như: “nghề cửu vạn”, viết về những thanh niên thôn quê bỏ làng lên phố kiếm sống vất vả, như: “Công tử Trí”, một tay chơi con nhà giàu ở phố lớn. Và nhiều những câu chuyện khác: “Ngày không tiêu tiền” là cuộc sống khốn khó của một công chức đơn thân, gà trống nuôi con, vật lộn với cơn bão giá. Đó là những câu chuyện mà đọc lên ta hiểu ngay và cảm nhận nó… ồ… đó là những gì xung quanh ta đấy chứ. Tất cả những câu chuyện đó tập hợp lại thành tập truyện: “Chuyện tình cô thợ may”. Đằng sau một câu chuyện tình của cô thợ may, chuyện đời một cô gái mới lớn thành thị với bao ước vọng,  rồi đến những  số phận,  phận đời những người lao động thôn quê lên phố như các cháu bán báo dạo trong “người đàn ông tốt bụng”, những mảnh đời kiếm nhặt, đồng nát như: “người đàn bà nhặt rác”, một thế giới đong đầy những giọt nước mắt.  Tập truyện ngắn do NXB Lao Động ấn hành đã in xong, sắp tung ra thị trường với đầu đề: “Chuyện tình cô thợ may”.
Với quan điểm văn chương là những gì gần gũi, với phương pháp nghệ thuật hiện thực, tôi đi thẳng ngòi bút của mình tới những số phận ngay xung quanh mình, đối diện với nó suy ngẫm về nó, mong được sự ủng hộ của những ai yêu văn chương.
Nhân dịp sắp ra mắt tôi xin ký tặng 15 cuốn. Ai có nhu cầu nhanh tay nhắn vào số điện thoại: 01697556982, ghi tên tuổi địa chỉ để tôi liên hệ tặng sách.
Mong những ai có tâm huyết khôi phục, tôn vinh văn hóa đọc giới thiệu bạn đọc mua.

Xin liên hệ: Nguyễn Hải Đăng, 10b-q36 lắp ghép Trương Định Hà Nội.
Có một điều chắc chắn rằng truyện của tôi không đụng hàng, hiện thực đến mức chân thực. Bạn sẽ không cảm thấy hối tiếc khi bỏ ra 45.000 đồng để mua sách của tôi. Mua nhiều sẽ giảm giá 10%.
(Nguyễn Hải Đăng)

Bàn về cái tôi to đùng của người Việt

(Nguyễn Hải Đăng)

Thói tật người Việt

Trong mỗi con người đằng sau vẻ bình thường đều ẩn dấu một điều gì đó khó lường. Và điều mà ta có thể dễ dàng bắt gặp nhất trong không ít người Việt là cái tôi khá to. Cái tôi to trong một điều kiện, hoàn cảnh nào đó có thể thông cảm chấp nhận được, nhưng cũng có trường hợp cái tôi to quá thành ra bảo thù, trì trệ khó chấp nhận. Cái tôi chỉ đáng giá khi ta nắm bắt được quy luật cuộc sống, chiếm lĩnh được những đỉnh cao trí tuệ, khoa học, khám phá, phát minh và bảo vệ những đỉnh cao đó. Còn cái tôi ngu ngốc khi ta kém cỏi, thất học, lại mang trong mình sự đố kỵ hẹp hòi sẽ dẫn đến những việc làm, hành động lố, lai căng, gượng ép, bị chê cười. Thậm chí làm chậm, ảnh hưởng chung cho sự phát triển của xã hội, nếu anh chị cô bác nắm dữ vị trí nào đó. Một quyết định được ban ra của người có chức vụ mà từ sự bảo thù cá nhân không tiếp thu cái hay, cái mới có khi gây ra những hậu quả kinh tế xấu vô chừng. Kéo lùi sự phát triển.
Người Việt nhất là đàn ông vốn bị ăn sâu hệ phong kiến từ lâu đời, nếu về quê, đi vào những nơi còn chậm phát triển nghèo, những tàn dư lạc hậu dường như vẫn ăn sâu, có ông bố không chấp nhận mình sai, đã là cha nhất cử nhất động lời nói của mình là đúng, là uy quyền, vợ con nhất nhất phải tuân theo như kiểu điều 1 thủ trưởng luôn luôn đúng, nếu thủ trưởng sai xin xem lại điều một. Điều mỉa mai là kẻ nịnh bợ luôn học thuộc điều này. Cho nên nếu lỡ ông bố có làm điều gì sai là vẫn kiên quyết không nhận, cãi bay biến bằng được.
Cái tôi to đùng nhất quyết chỉ mình đúng là cái tôi phi lý. Nó sẽ ngược với tiến trình văn minh. Con người văn minh là con người biết lắng nghe, biết thấu hiểu, chia sẻ. Một người trung niên, trưởng thành vẫn sẵn sàng lắng nghe một cậu học sinh tiểu học nói và gật gù tiếp thu, tán dương.
Một xã hội văn minh mọi người đều có quyền đưa ra ý kiến của mình và đều được tôn trọng. Dù tuổi ít, tuổi nhiều, dù làm nhỏ hay làm to. Cái tôi không phải là sự áp đặt, không phải là sự thù hằn khi bị phản bác, góp ý.
Cái tôi chỉ đẹp khi ta biết lắng nghe, biết thấu hiểu và hành động theo những phương pháp khoa học chứ không phải là sự duy lý trí cá nhân.
(Trương Định, lẻ bóng 7/2015)

Lạm bàn việc học và tự học

(Nguyễn Hải Đăng)
Luận bàn sự đời
Việc học hành là công việc của cả một đời người. Học mãi mãi, trong bất cứ hoàn cảnh nào. Nếu anh không có bằng cấp tuổi trẻ, anh hãy học thực tế, học từ cuộc sống, từ trải nghiệm bản thân anh cũng có thể thành công trong cuộc sống. Cuộc sống là muôn màu, muôn vẻ có những người chỉ học cấp II, III, nhưng do chịu học tập, từ thực tế, có tài năng mà thành công vang dội, sau này còn lãnh đạo, tuyển dụng những người có bằng đại học hoặc hơn. Trên thế giới cũng có những người học hành dang dở nhưng theo đuổi con đường riêng tự học cũng thành công rất bất ngờ. Nên ta có thể nói rằng mọi ngả đường đều có thể dẫn đến thành Roma miễn là ta kiên trì và quyết tâm.
Nói chung việc học hành là vấn đề lớn lao của cuộc sống và đời người. Xã hội luôn coi trọng việc học hành và thực tế những người có học đều vẫn hơn, dễ thành công, thành đạt hơn. Quanh nhà tôi ở những người chuyên chú học tập, đỗ đạt đều đỡ vất vả, đều có cuộc sống viên mãn hơn những người lười học tập, học tập dở dang, thất học. Nên cha mẹ luôn khuyến khích con em mình phải học, tùy theo năng lực của mỗi người, trước tiên là hãy vượt lên chính mình. Việc học tập cũng đâu hề đơn giản. Học tập là một dạng lao động; Lao động đặc biệt, sôi nước mắt, toát mồ hôi, mới mong đạt được thành quả. Học tập kiểu chống chế, qua quýt, học cho xong rất khó mà thu lượm được thành công; hoặc ít ra anh, chị phải say mê, yêu thích công việc mình học: học mà chơi, chơi mà học, cao hơn nữa tìm tòi khám phá, sáng tạo trong công việc học của mình. Sáng tạo là đỉnh cao của việc học, từ sáng tạo sẽ thành phát minh, sáng chế, thành những con người lớn, những nhà bác học trong tương lai.
Khi bàn về học tập là câu chuyện dài, một trẻ khuyết tật, bệnh tật, việc học càng khó khăn, càng nhiều thách thức, càng cần phải kiên trì, kiên tâm của người học lẫn người dạy. Càng cần sự kết hợp nhịp nhàng giữa gia đình và nhà trường.
Học tập thời buổi nào cũng được coi trọng. Người có học vẫn là tầng lớp tinh hoa của xã hội. Học, rèn luyện để trở thành một trí thức đúng nghĩa càng lớn lao, hãnh diện biết bao.
Đừng bao giờ từ bỏ việc học, dù là tự học vẫn tốt. Thành công của tự học cũng đáng tự hào. Mà thực tế đã chứng minh nhiều người tự học, tự đào tạo vẫn thành công, thành công vang dội trong mọi lĩnh vực. Bạn hãy nhớ nhé.

Sao anh lại hằm hè đe nẹt tôi?

Xây dựng xã hội văn minh

(Nguyễn Hải Đăng)

Câu hỏi đó xin đặt cho một chú công an mà tôi bắt gặp ở trên đường. Số là hôm trở cháu Tít đi học từ khu bách khoa đi ra, vô tình thấy cảnh phản cảm ở vỉa hè, 5 -6 người công lực bao gồm công an, dân phòng, được trang bị khá đầy đủ dụng cụ tác nghiệp như gậy, dùi cui, còng đang vật, ghì chặt một người đàn ông. Chẳng biết thế nào chỉ thấy người đàn ông hô lên: “em làm gì mà các anh đánh em?”, thấy sự việc bất bình thường, lại thấy một chú công an mang sắc phục cảnh sát giao thông lao vào kéo đầu người đàn ông ấn dúi dụi xuống đất trông nó chẳng ra làm sao, đánh chẳng ra đánh có lẽ dùng từ bạo hành, hành hạ người đàn ông đó đúng hơn, nói chung đây là hình ảnh phản cảm. Thấy chuyện bất bình thường, nhức cái con mắt, tôi hơi dừng xe buông câu: “công an không được đánh người!”, ngay lập tức anh ta lao về phía tôi trợn mắt: “nói vớ nói vẩn, nó có ma túy, muốn gì?”. Anh ta rất hung hăng, mặt như gà chọi, gầm gừ, tôi hơi bất ngờ về thái độ, ăn nói của anh ta. Tôi cứ tưởng tượng anh ta sẽ giải thích từ tốn, nhất là tôi hơn hẳn tuổi anh ta chắc đáng tuổi chú, ít ra phải có thái độ giải thích đúng mực thế nào chứ nhỉ? Giữa thanh niên bạch nhật mà có thái độ vô cùng hung hăng cứ như mình gây hấn ghê lắm! Tất nhiên vì đèo cháu đi học cho kịp giờ với lại thấy anh ta nói đây là đối tượng ma túy nên cần phải hành xử như vậy nên tôi đành phóng đi. Tuy vậy vừa đi vừa nghĩ, nếu là đối tượng có ma túy trong người, theo nguyên tắc công an phải bắt ngay, còn nếu không có ma túy đương nhiên con người là quyền bất khả xâm phạm, không ai có quyền bạo lực, hành hạ mình kiểu 5-7 người túm tóc giật, kéo ghì đè… kể cả người đó có ma túy cũng chỉ được phép bắt, còng tay chứ không được đánh… lan man nghĩ như vậy, tôi còn kịp nhớ ra lúc đó có người quay điện thoại, lập tức trong đám người đó hoảng hốt lao đến, giật phăng điện thoại của người dân, vậy thử đặt câu hỏi nếu đúng sao lại hoảng sợ như vậy? Lại tiếp tục trộm nghĩ không biết nếu mình dừng lại đôi co vớ vẩn có khi bị chú ranh con ngông nghênh kia cho ăn chưởng chưa biết chừng…. chẹc ….

Không khỏi băn khoăn, sau khi đèo cháu Tít đến trường học tôi quay lại chỗ đó hỏi 3-4 người dân. “Anh có biết ở đây vừa có vụ xô xát?”, “Chuyện là thế nào?”, người dân trả lời: “hãy hỏi công an đây này!”, “thả rồi, thả người đó rồi”. Theo suy nghĩ logic chắc chắn người vừa rồi không có ma túy trong người. Nếu có ma túy nguyên tắc là bắt ngay. Mang đi xử ngay. Chuyện này tôi đã từng biết. Thả ra có nghĩa rằng anh ta không phạm tội, đúng như câu anh ta hô: “Sao các anh lại đánh em?”, nghe rất tội nghiệp. Nhất là mình thấy 1 chú dân phòng rất hung hăng, nghiến ngấu anh ta. Vậy là cái lời “nó mang theo ma túy” là một câu chống chế, một hành xử hằm hè như muốn nuốt chừng người dân chân yếu tay mềm như tôi là hành xử thiếu lễ độ, văn minh, của người thay mặt chính quyền hành pháp. Một góp ý nho nhỏ về cuộc sống. Nếu ta đúng không bao giờ phải hoảng hốt, hằm hè như vậy.

Ngược lại dòng thời gian tôi cũng từng chứng kiến những cảnh có phần tương tư thế này:

Có một lần, 1 số người dân đi ăn phở để xe ở vỉa hè. Ngay lập tức xe đến hốt xe máy lên xe công đưa về phường. Có một cháu học sinh ăn phở bên trong hoảng hốt chạy ra phản ứng. Thực ra là một học sinh, trên ngực còn đeo phù hiệu, có gì là nguy hiểm đâu, trong khi đó 5-6 người công lực to con, chỉ cần giải thích đúng sai vấn đề, và yêu cầu hoặc thuyết phục có tình có lý để cháu đó hiểu và ra đồn công an chịu phạt. Mình biết ra đó mất độ 50.000 đồng gì đó (vào thời điểm ấy) rồi lấy xe về. Đằng này người công lực ào ào xô ra quát mắng cháu bé, còn giật phăng cả phù hiệu học sinh trên ngực cháu bé, trông rất phản cảm, ô hay cùng là người Việt với nhau cả… mọi người dân xô ra nhìn đều có cảm giác rất hoảng hốt… một sự lo lắng chẳng đáng.

Một câu chuyện nữa: lần đó tôi ngồi uống cà phê, cửa hàng ngay cạnh có treo ít sách báo hở ra ngoài vỉa hè, xe người công lực đi qua ngay lập tức vợt những thứ nhô ra cho lên xe công. Lập tực có một cậu thanh niên chạy tới ý căn ngăn, lập tức người công lực chủ yếu là dân phòng lao đến, túm cổ cháu thanh niên, đưa luôn lên xe ô tô, chạy về phường. Tôi ngồi nhìn chứng kiến mà thấy khá bất bình, có gì đâu, nên giải thích cho cậu ta là được, việc gì phải bắt cậu ta về phường. Nghe nói sau đó chị cậu ta ra phường làm lanh tành bành, phó công an phường phải ra xin lỗi. Đại loại là những hành xử nặng nề không cần thiết, cần có những lời lẽ giải thích ôn hòa của người công lực. Chỉ thực sự cần dùng những biện phạm mạnh khi cần thiết, và trong điều kiện pháp luật cho phép. Chớ có đánh người nghen vì trong bất cứ trường hợp nào đánh người là vi phạm quyền con người. Một xã hội đang tiến tới văn minh càng tối kị xử dụng những hành vi bạo lực đó. Gần đây nhất còn có nhà báo tố cáo bị công an đánh trong khi đang thi hành công vụ. Trời ơi..

Một xã hội văn minh, cần nhiều hành động văn minh, lịch lãm, bớt đi những hành động phản cảm. Người công lực nhà nước càng cần được giáo hóa, đi đầu. Chứ không cẩn thận người công lực lại quen dùng hành động bạo lực. Các lực lượng dân phòng cần phân rõ quyền hạn, hạn chế quyền hạn, kẻo lợi dụng quyền hạn, lạm dụng quyền hạn.

(Đêm trằn trọc 28-6-2015)

Khám phá Bà Nà Hills

(Nguyễn Hải Đăng) Du lịch Bà Nà Hills thuộc Đà Nẵng được quảng bá rầm rộ. Số lượng người đổ về đông khủng khiếp. Chen chúc, xếp hàng như thời bao cấp để được sướng, lên tiên cảnh? Vì đã mất thời gian chen lấn rồi nên thời gian ngắm cảnh bị eo hẹp lại. Cảnh quan do con người cải tạo nâng cấp nhằm biến nơi đây thành điểm dừng chân của quý khách mỗi khi đến Đà Nẵng. Với lượng người ồ ạt đổ về như vậy, rõ ràng sự thành công là ngoài mong đợi. Chẹc… không biết ngân sách sẽ phình to thế nào đây? Vậy Bà Nà Hills là cái gì, thực chất ở đây nguyên sơ là bãi chuối nằm trên đỉnh núi. Chuối trong tiếng Anh có tên là Banana, người Việt đọc lái đi là Bà Nà, do người Pháp tìm thấy trong khi đô hộ Việt Nam. Câu chuyện được hướng dẫn viên mô tả cứ 2 người Việt cõng một người Pháp leo lên đỉnh núi, thực chất là nơi mát mẻ, khi hậu thanh tao để ngồi uống rượu, giải trí, nghỉ ngơi. Hầm rượu là chứng nhân lịch sử mà người Pháp đã xây ở đây. Trăm nghe không bằng một thấy, nếu không thích bạn sẽ 1 lần đến và không trở lại. Nếu thích bạn có thể trở lại ngủ qua đêm, ăn nhà hàng, hít thở không khí trong lành ở trên cao, quả cũng đáng. Nhất là dân thành phố ngột ngạt, lên đây ngồi uống rượu, ngắm mây trôi, rừng trập trùng thăm thẳm, lơ thơ quả cũng thú vị biết bao…

22-6-2015

Thưở ấu thơ 7 – học tập bạn bè

(Hồi ký đứt đoạn)

Nói về thời đi học ai cũng sợ kiểm tra bài. Kiểm tra một tiết có thông báo, còn kiểm tra đột xuất 15′ là không. Ngoài ra còn kiểm tra miệng. Có trường hợp mấy hôm trước đã kiểm tra rồi, mấy hôm sau vẫn gọi. Đó là thủ thuật của thầy cô để xem cô, cậu này có học thường xuyên không. Nếu yên trí ta đã bị gọi miệng rồi không học nữa, y rằng bị điểm kém. Hồi học cấp II Tân Định tôi có thời điểm học khá tốt, nhất là môn toán. Tôi còn nhớ cuối cấp II, cô Hợp nhặt tôi cùng vài bạn trong đó có lớp trưởng để được vào đoàn. Năm học cấp III trường Lý Tự Trọng chính việc học tập còn giảm đi, một phần do có thời gian bị ốm. Có đợt người xanh mét, gày gò không rõ nguyên nhân, học một lúc là đã hoa mắt, nên ảnh hưởng khá nhiều đến năng lực học tập. Trường Lý Tự Trọng nay đổi thành Trương Định, nằm ở khu Tân Mai. Một thời khốn khổ vì nạn trấn lột, lộn xộn của dân địa phương vào bắt nạt học sinh. Trường từng có vụ việc nổi um xùm là vụ anh Thông bảo vệ bị đâm. Cô Hảo nguyên hiệu trường thời tôi học nay đã hơn 80 vẫn khỏe.

Năm học cấp III, Lý Tự Trọng, do cô Thu làm chủ nhiệm có một kỷ niệm đáng nhớ đó là đi lao động trồng rừng ở Ba Vì một tuần (ảnh). Lịch sử không bao giờ lặp lại. Bức ảnh 9 cậu học sinh 12A Lý Tự Trọng chụp tại Ba Vì chính là chứng nhân lịch sử, như 9 chú bộ đội, là bức ảnh khá xúc động, đẹp. Tôi may mắn áo trắng đứng giữa. Bên cạnh là 2 người mà giờ đều là 2 nhà báo. Bên trái là Lê Hồng Quang cầm đàn. Ông Quang có quãng thời gian thăng trầm đầu tiên ra trường cấp III, đi làm công nhân xưởng in. Sau đó ôn luyện thi đỗ khoa báo chí – đại học khoa học nhân văn. Con người Hồng Quang cũng rất báo chí, đó là bay nhảy tung tăng với những chuyến phượt dài ngày. Ông Quang ngoài ra có một khả năng khá giỏi là dẫn chương trình, bài bản, chuyên nghiệp. Quang giờ công tác tại tạp chí Vietcombank. Người bên phải nhà báo đài tiếng nói Việt Nam Vũ Duy. Vũ Duy là người tôi hiểu rõ hơn ai hết trong đám bạn này. Ông Vũ Duy ngay gần nhà, học cùng cấp II, III. Vũ Duy tốt nghiệp đại học Luật. Thỉnh thoảng vẫn gặp ông Duy phóng xe máy Honda 82-50 vè vè, một con người cổ? Cuộc sống, tình bạn giống như một dòng sông trôi, lúc lặng lờ bình yên, lúc ồn ào tung sóng… những gì ta đã qua, đã trải, là những kỷ niệm, là lịch sử mãi mãi vẫn còn lưu luyến lắng đọng đâu đây… Bức ảnh cũng rất hy hữu, mãi mãi là lịch sử.

Hai dang cap 3Đoàn quân ra trận? Hải Đăng đứng giữa áo trắng